Mấy ngày trước đêm giao thừa, Giang Nhiễm cũng chưa thấy Dương Kế Trầm. Rõ ràng chỉ cách hai bức tường, mà cũng không ngẫu nhiên gặp được.
Ban ngày cô ở trường, tối về thì phòng anh luôn tối đen. Đôi khi rạng sáng sẽ nghe thấy tiếng mô
-tô, sáng ra nhìn thử thì anh đỗ xe trong sân, còn người có lẽ đang trong mộng đẹp rồi.
Giờ giấc sinh hoạt khiến bọn họ tách biệt hoàn toàn. Việc học tập của lớp 12 bộn bề, Giang Nhiễm luôn vùi đầu vào làm bài thi, cố gắng không nghĩ tới một ngày chấn động ấy, cả người kia cũng như mộng xuân khiến cô xấu hổ đó nữa.
Có điều định luật Murphy (1) thần kì là vậy, có một số người và một số việc càng tránh thì càng gặp phải, cùng lúc đó còn tạo thành ảnh hưởng không nhỏ. Mà thật ra, những chuyện này đã được cõi u minh nhắc nhở trước rồi.
(1) Định luật Murphy (hay còn gọi là định luật bánh kem bơ): Dựa trên "nền tảng của sự ngẫu
-nhiên", định luật này được đưa ra chỉ với một câu ngắn gọn là: "Nếu có hai hay nhiều cách để làm một việc gì thì một trong các tình huống có thể đi đến thảm họa thì sự việc thường xảy ra theo chiều
-hướng đó" (If there are two or more ways to do something, and one of those ways can result in a catastrophe, then someone will do it).
Buổi tối trước đêm giao thừa một ngày, Quý Vân Tiên gọi điện cho cô.
Cô ấy hưng phấn nói lộ trình: "Sáng mai tao đi xem phim với Gia Khải trước, sau đó trưa tất cả cùng ăn lẩu. Chiều có lẽ sẽ đánh mạt chược một chút, tối dạo phố và tham dự tiệc cuối năm cũng được. Chỉ cần mọi người đi cùng nhau là tốt rồi."
Khó lắm mới có một buổi tối Giang Nhiễm không cần múa bút thành văn, cô nằm mềm nhũn trên giường, thuận miệng hỏi một câu: "Đi đâu ăn lẩu với chơi mạt chược?"
"Đương nhiên là sang nhà Trầm ca! Nhà anh ấy không có ai nên khá tiện, muốn chơi thế nào thì chơi thế đó."
Giang Nhiễm nghe được tên của anh thì tim bỗng nảy lên, cảnh trong mơ khó lắm mới quên lại hiện lên rõ ràng.
Đôi mắt đen kịt kia luôn mang ba phần lưu manh, bảy phần không nhìn thấu. Anh nằm ở trên nhìn cô chăm chú, khi dùng ánh mắt xâm lược ấy nhìn cô, giọt mồ hôi trên trán cũng nhỏ xuống. Một giọt, rồi hai giọt đều rơi trên mặt cô.
Tựa như ánh mắt cô trông thấy bên ngoài hội trường biểu diễn ngày ấy, lại tựa như mồ hôi rơi trên mặt ngày anh che chở cô vậy.
Giang Nhiễm trở mình nằm lỳ trên giường. Cô tì cằm lên cánh tay, trông thấy hoa văn trên vỏ chăn thì thở dài khổ não.
Đáng ra cô nên đoán được Vân Tiên nói cùng nhau đón năm mới là thế nào, có Trương Gia Khải thì sao có thể thiếu bọn họ được.
Chỉ là vừa nghĩ tới việc gặp người kia thì lại luôn có cảm giác là lạ.
Quá xấu hổ.
Lúc chuẩn bị ngủ, Giang Nhiễm tự an ủi mình rằng không sao đâu, ngày mai ở chung nhiều người như thế, chỉ cần tránh đi thì cũng sẽ không kì lạ đến mức đó.
Thế là định luật Murphy lại phát huy.
Buổi sáng Quý Vân Tiên gọi điện cho cô, cô ấy hơi áy náy nói: "Tiểu Nhiễm, tối qua Chu Thụ và Hạ Quần chơi ở quán bar nên uống say, có lẽ tới trưa mới đi được. Tao với Gia Khải lại đang ở rạp chiếu phim bên khu vực mới nên cách chợ xa lắm, mua được lẩu về chắc cũng 1 – 2 giờ rồi, nên là… Hì hì, nhờ mày với Trầm ca đi siêu thị một chuyến nhá."
Giang Nhiễm vẫn còn mờ mịt vì ngái ngủ, tới lúc nghe được tên anh thì bừng tỉnh ngay. Cô nhìn chằm chằm trần nhà mà hơi có cảm giác khóc không ra nước mắt.
"Tiểu Nhiễm? Mày có đang nghe không? Gia Khải nói với Trầm ca rồi, lát nữa mày đi thẳng sang tìm anh ấy đi. Vất vả rồi, yêu mày."
Giang Nhiễm: "…"
Tối nay xưởng của Giang Mi có tiệc, ông chủ lớn bao hết khách sạn và mời tất cả nhân viên trong xưởng ăn cơm giải sầu. Giang Mi đã làm việc ở nhà máy đó vài chục năm rồi, nhưng đây cũng là lần đầu có việc này.
Buổi sáng, Giang Mi dặn vài câu xong thì đi ngay. Giang Nhiễm ăn sáng xong, thay quần áo ấm rồi chuẩn bị sang tìm Dương Kế Trầm.
Trong sân luôn vắng vẻ như thế, đôi vợ chồng câm điếc không nói chuyện được, ngày thường cũng không có âm thanh hỗn loạn nào. Bà Tôn lớn tuổi, thỉnh thoảng đầu óc không được minh mẫn, đa phần thời gian đều ngồi xem tivi trên ghế mây.
Giang Nhiễm đóng cửa lại, hà hơi xoa tay đi ra khỏi sân.
Chỗ bọn họ ít hộ gia đình, gò núi cao thấp và đường nhỏ bên trong giống như ruột dê vậy. Khi xuân tới, cảnh sắc ở đây sẽ rất giống cảnh tượng trong Anime. Có điều lúc này rừng lạnh suối yên, cành khô đan xen, nơi xa mù sương, từng đợt khí lạnhcũng ập đến.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!