Chương 7: (Vô Đề)

Lúc Giang Nhiễm về đến nhà mới thoáng lấy lại sức. Giang Mi đứng ở cửa sân chờ cô, tới lúc trông thấy người mới yên tâm được.

Giang Mi nói: "Sao không nghe điện thoại?"

"Để không tiếng, đang ở trên xe nên không thấy ạ."

"Hôm nay biểu diễn thế nào?"

"Cũng được ạ." Giang Nhiễm thay giày xong rồi nói: "Con lên gác, nhiều bài tập quá."

"Ăn cơm chưa? Có muốn uống cốc sữa tươi không?"

Lúc này Giang Nhiễm mới nhớ mình còn chưa ăn cơm tối, có điều cô đã bị dọa no mất rồi.

"Không cần đâu mẹ ơi, mẹ mau đi ngủ đi."

Giang Mi: "Tối làm xong bài tập thì ngủ sớm chút, đói thì trong nhà có mì."

"Vâng, con biết rồi."

Giang Nhiễm về phòng mình rồi đóng cửa lại, đằng sau là tiếng bước chân lên lầu của Giang Mi, tiếp đó là tiếng kẽo kẹt khi Giang Mi đóng cửa phòng của mình lại.

Giang Mi làm việc và nghỉ ngơi rất có quy luật, sáng dậy sớm, tối 7 – 8 giờ đi ngủ.

Giang Nhiễm đặt cặp sách xuống rồi ngồi cúi đầu bên giường. Cô cũng không biết mình đang nghĩ gì, trong đầu rối bời nhưng lại như trống rỗng.

Cô không bật đèn nên trong phòng tối đen. Dường như gió lại nổi lên, gió lạnh ra sức luồn qua khe hở cửa sổ và phát ra những tiếng hun hút quái dị. Cửa sổ kính cũ kĩ kia cũng bị gió thổi mà phát ra từng tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt.

Đột nhiên có một vệt sáng chiếu vào qua cửa sổ, nhưng vệt sáng nhàn nhạt mà sáng rõ kia chỉ chạm được tới trên chân cô.

Giang Nhiễm bất giác ngẩng đầu nhìn lên.

Tối nay không giống tối hôm qua, trời không mưa, ánh sáng trong phòng anh là đèn chân không sáng rõ. Ô cửa kính hình vuông tựa như khung ảnh vậy, hình ảnh bên trong khung rất rõ ràng, hơn nữa nội dung lại cực kỳ ướt át.

Sườn mặt của Dương Kế Trầm hơi chếch với cô, anh nhanh chóng giật điếu thuốc ra rồi đặt đầu lọc thuốc vào gạt tàn. Tiếp đó là đưa mắt nhìn điện thoại rồi ném lên bàn, cầm điều khiển từ xa nhấn một cái, điều hòa ở phòng ngoài bắt đầu vận hành ong ong ong.

Anh cởi áo khoác rồi tiện tay treo trên ghế, sau đó giơ hai tay lên, một tay giữ chặt phần cổ và lột áo len ra. Bên trong còn một áo phông màu trắng, áo phông bị kéo cuốn lên trên một đoạn, hở ra phần eo.

Giang Nhiễm đứng dậy đi kéo rèm, anh đã hơi nghiêng người cởi áo phông.

Lưng anh đối với cô, vì người rất cao nên tấm lưng cũng rộng rãi. Đường cong xương sống ở giữa hơi lõm vào, một đường kéo dài trôi chảy tới mép quần, hai bên eo không có thịt thừa mà lại căng chặt. Anh cởi thắt lưng, hai tay khẽ động nên cơ bắp trên cánh tay hơi nhô lên, không quá cơ bắp nhưng cũng không gầy guộc chút nào.

Cơ thể trẻ tuổi ấy tràn ngập sức mạnh, cũng là loại mê hoặc đặc thù chỉ thuộc về đàn ông.

Mặt Giang Nhiễm hơi nóng lên, sau lại bất giác nhíu mày.

Trên lưng anh có một vùng rất đỏ, thậm chí còn hơi tím xanh lại.

Là nơi anh cản một gậy giúp cô.

Anh như chợt nhớ ra điều gì nên dừng động tác trong tay lại. Tiếp đó nhìn lướt qua bàn sách, cầm sạc pin và điện thoại, quay đầu đi tìm ổ điện.

Giang Nhiễm: "…"

Lúc Dương Kế Trầm quay đầu lại thì thấy cô nhưng cũng không kinh ngạc, mà biểu cảm lại có vẻ hơi nghiền ngẫm.

Thắt lưng anh cởi một nửa đang vểnh lên ở đó, eo quần bò rộng lộ ra đoạn viền quần lót màu đen. Mép quần lót dính sát lấy phần bụng cứng rắn, cơ bắp của anh, ở giữa còn có một hàng lông màu đen, càng hướng xuống dưới càng dày hơn.

Tay Giang Nhiễm tóm lấy rèm cửa, lúc chuẩn bị kéo vào thì lại thấy anh đang chậm rãi đi đến cửa sổ, sau đó tự mở cửa sổ của mình và cầm sào phơi quần áo gõ vào cửa sổ của cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!