Chương 6: (Vô Đề)

Mấy người cười vang, sau đó nói vài câu rồi tan cuộc.

Huy Hoàng về đêm, xe con ngoài cửa nối đuôi nhau không dứt, cũng có đủ loại người ra ra vào vào.

Giang Nhiễm đeo cặp sách đứng dưới cây được chăng đèn sáng chói trông cực kỳ không khớp. Cô thở nhè nhẹ, vì quá lạnh nên hơi thở có khói trắng. Một lúc lâu sau, cô hít mũi một cái, mũi cũng hơi đỏ lên.

Dương Kế Trầm vẫn dựa vào xe như cũ, anh nói: "Chờ tôi hút xong điếu này rồi đi."

"Vâng."

Anh không ăn cơm với bọn họ, không biết vì muốn đưa cô về nhà, hay không đi vì vốn không muốn đi.

Giang Nhiễm cúi đầu nhìn ánh sáng pha tạp trên mặt đất. Trận mưa hôm qua trút xuống quá lớn, hôm nay mặt đất vẫn còn ướt nguyên, trên mặt nước mỏng manh là ánh sáng lay động của đèn neon.

Thật là một ngày kỳ lạ.

Dù Dương Kế Trầm đang nửa dựa nhưng vẫn cao hơn cô rất nhiều. Ánh mắt của anh hơi nghiêng, còn nhìn cô với vẻ như cười như không.

"Em đang nghĩ gì?"

"Không có gì."

Giọng cô nhẹ nhàng, lại sạch sẽ mà thanh thúy, không giống giọng ngọt chảy nước của mấy người phụ nữ khiến người ta chán ngán, cũng không quá non nớt như bé gái.

Dương Kế Trầm nghiêng đầu: "Em đang nghĩ tối qua tôi có thấy thứ gì không nên nhìn không?"

Con ngươi của Giang Nhiễm hơi co lại vì bị nói trúng tim đen.

Dương Kế Trầm đút một tay vào túi, còn một tay hút thuốc lá. Anh hơi khom lưng xích lại gần cô rồi khàn giọng hỏi: "Em đoán tôi có thấy không?"

Giang Nhiễm bỗng ngẩng đầu lên đối mặt với con ngươi sâu không thấy đáy của anh. Một trận gió lạnh thổi qua, tàn thuốc lá trên ngón tay của anh cũng phiêu tán trong gió.

Có một số người chỉ cần nói 2 – 3 câu đã có thể thấy rõ tính cách của họ, với cô thì Dương Kế Trầm chính là người như thế.

Anh rất cao ngạo cũng rất ngông cuồng, nhưng anh có vốn liếng để cuồng vọng. Trong lĩnh vực của mình, anh là người đứng trên đỉnh Kim Tự Tháp. Kiểu người này vừa vung tay là có thể hô mưa gọi gió, càng không để chuyện gì vào mắt. Cũng như Quý Vân Tiên đã nói, người như thế sao có thể đi nhìn trộm.

Nhưng nếu anh không thấy gì, lại chỉ gặp vẻn vẹn một lần vào tối qua, thì sao lại như đã quen cô từ lâu, trong lời nói cũng luôn có thêm mấy phần trêu đùa. Chẳng lẽ cô chọc phải anh ở đâu?

Nếu anh nhìn thấy rồi, hôm nay gặp lại mới trêu cô như thế, thì thực sự là tên lưu manh trong lời của Giang Mi rồi.

Nhưng Giang Nhiễm lờ mờ cảm thấy anh không phải người như vậy.

Giang Nhiễm hỏi ngược lại: "Anh có thấy không?"

Dương Kế Trầm không nghĩ cô sẽ ném vấn đề lại cho mình.

Anh nâng người lên rồi lại dựa vào xe, sau khi ngồi lại rồi mới rảnh rang nhìn cô: "Nhìn thấy bóng lưng."

Tối hôm qua là ngày đầu tiên anh chuyển vào căn nhà kia. Trương Gia Khải đã sắp xếp mọi thứ ổn thỏa trừ ngọn đèn hỏng trong phòng ngủ, muốn bật lên cũng không bật nổi.

Ánh đèn phía đối diện sáng rõ ánh thẳng vào cửa sổ. Anh đi đến bên cửa sổ để nương theo ánh sáng đó mà châm thuốc, ai ngờ lại vừa hay trông thấy một ít cảnh không nên nhìn.

Cô chỉ mặc một cái quần lót, bả vai kẹp điện thoại, rồi đang luống cuống mặc quần áo cho mình.

Cô rất gầy, từ bả vai đến chân không có chút thịt thừa nào, ánh đèn vàng ấm lại tỏa xuống bóng lưng trắng nõn, tinh tế của thiếu nữ. Anh nhớ trước kia mình đã thấy cảnh này trong một bức tranh rồi.

Sau khi nhìn qua hai lần, Dương Kế Trầm thu hồi ánh mắt ngay. Nhưng vừa mới xoay người lại chợt nhớ ra chuyện gì, anh khẽ giật mình rồi quay đầu và nhìn chằm chằm vào bả vai trái của cô, sau đó cứ nhìn như thế đến lúc cô mặc xong quần áo và chui vào trong chăn.

Anh còn quên cả hút điếu thuốc kẹp trên tay kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!