Chương 50: (Vô Đề)

"Tới… Tới đâu?" Giang Nhiễm hỏi thận trọng.

Dương Kế Trầm hất hàm về phía lều vải bên kia: "Đêm ngủ cùng với anh?"

Dương Kế Trầm có thói quen ngủ một mình, dù là ở đâu, anh đều thích ngủ một mình, vì thế một mình anh ở một cái lều vải.

"Không hay lắm đâu."

"Sợ anh ăn em?"

Anh áp vào Giang Nhiễm rất gần, giọng nói khàn khàn cũng quấn quýt lấy cô, trong đó có mầy phần là chòng ghẹo, mấy phần là đùa cợt nửa thật nửa giả.

Giang Nhiễm đã nghe câu này nhiều lần rồi nhưng luôn không tin, có điều ý nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu thì anh chợt tới gần bên tai cô rồi nói rõ từng câu từng chữ: "Làm sao bây giờ, bây giờ muốn ăn em thật rồi."

Bàn tay của anh dán lên da thịt trên bắp đùi cô, mà làn da hơi thô ráp ở lòng bàn tay của người đàn ông cứ cọ sát trên sườn chân cô từng chút từng một.

Cả người Giang Nhiễm cứ mềm nhũn như thế, ngay cả hô hấp cũng đều yếu ớt.

Dương Kế Trầm hôn lên tai Giang Nhiễm rồi từ từ chôn đầu ở hõm cổ của cô. Những cái hôn nóng rực rơi xuống từng tấc từng tấc da thịt của Giang Nhiễm, cảm giác kia như có kiến bò trên da mà ngứa ngáy từ lòng bàn chân tới tận tim can vậy. Giang Nhiễm rịn ra một tầng mồ hôi mỏng, hơi thở cũng hơi gấp gáp, hai gò má lại ửng hồng.

Cứ hôn cứ hôn một lúc rồi anh bỗng dừng lại, sau đó hít sâu một hơi như đang cười.

Ánh mắt Giang Nhiễm lại đầy mê ly, chính cô cũng đã không biết mình đang ở đâu nữa rồi.

Dương Kế Trầm thấp giọng nói: "Muốn ngủ cùng anh không?"

Giang Nhiễm chần chừ.

Muốn chứ, sao cô lại không muốn cho được. Cô siêu muốn ôm anh ngủ chung, cũng giống như lúc trước cô ôm chăn màn mà coi là anh, sau đó còn lăn lộn qua lại nữa.

Nhưng nếu bọn họ bị phát hiện thì sẽ rất lúng túng.

Giang Nhiễm nhỏ giọng nói: "Đừng."

Dương Kế Trầm híp híp mắt, rồi chỉ cần nhìn một chút đã nhìn thấu cô: "Nhưng anh thấy biểu cảm của em như rất muốn đấy."

"Đâu có…" Giang Nhiễm nghiêng đầu sang chỗ khác rồi trả lời thận trọng.

"Được thôi, không thì không vậy. Anh hơi buồn ngủ rồi, thế anh đi ngủ đây." Dương Kế Trầm vỗ vỗ vào mông cô để ra hiệu.

Giang Nhiễm ngẩn ra rồi ngồi bất động trên người anh, phải một lúc lâu sau cô mới hiểu ra là anh lại đang trêu mình.

Giang Nhiễm giả vờ muốn đứng lên: "Thế anh đi ngủ đi vậy."

Dương Kế Trầm sao có thể buông cô ra được, anh thoáng dùng thêm sức mà giữ Giang Nhiễm lại, thế là cô lại chui vào ngực anh mà cáu kỉnh, sau đó lại bị anh dỗ tới bật cười không dứt.

Dương Kế Trầm nói: "Bây giờ em ghê gớm nhỉ, dịu dàng ngoan ngoãn trước đó đâu rồi? Giang Nhiễm, có phải em cố tình gài bẫy anh không đó?"

Giang Nhiễm phản bác: "Rõ ràng người gài bẫy là anh, từ đầu tới cuối đều là anh cố ý, vừa mới bắt đầu cũng là anh —— "

Giang Nhiễm nói được một nửa thì thấy là lạ, cô nghĩ nghĩ rồi nhìn về phía Dương Kế Trầm: "Sao anh lại thích em?"

Lúc hỏi chuyện này, cô mở mắt thật to mà nhìn anh, trong con ngươi có ánh trăng nhàn nhạt cùng bao mong mỏi và khẩn trương về đáp án.

Cô thật sự quá bình thường, rốt cuộc thì sao anh lại thích cô? Dường như con gái luôn chấp nhất với vấn đề này.

Dương Kế Trầm liếc qua ngực cô, chiếc váy dài này là cổ tròn nên vốn không lộ chút nào. Nhưng vì cô ngồi trên đùi, lại dựa vào người anh khiến hai vai thu lại và uốn lên chút khe hở, khe hở khiến người ta mơ màng.

Tuy cái nhìn thoáng qua này không thấy được gì cả, nhưng anh lại cố tình liếc cho cô xem. Giang Nhiễm vuốt vuốt lại váy rồi nhẹ giọng giục anh: "Anh… Rốt cuộc là vì sao anh lại thích em?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!