Lão Ngũ vừa ôm phụ nữ vừa ca hát đung đưa, vui tới quên hết mọi người trong phòng.
Dương Kế Trầm tiện tay lấy một điếu thuốc trong bao ra châm, mắt nhìn Lão Ngũ lại hơi trào phúng.
Trương Gia Khải cũng coi như đã hiểu ý định của Lão Ngũ, hóa ra lại đến làm thuyết khách lần nữa.
Dương Kế Trầm hút hết điếu thuốc này rất nhanh, bao thuốc lá cũng đã trống không. Anh gảy tàn vào gạt tàn thuốc, sau đó đứng dậy ra khỏi phòng.
Dương Kế Trầm mua bao Trung Hoa ở siêu thị trong KTV, lúc châm điếu thuốc thì nghe được tiếng con gái cãi vã cách đó không xa. Khi nhìn kĩ lại thì trước người nữ kia còn có một cậu trai, mà cậu ta lại để mặc cô kia quở trách. Anh vốn định xoay người đi, nhưng một câu Giang Nhiễm của người nữ kia đã khiến anh dừng bước.
Anh còn chưa nhìn rõ hai người kia thì đã có hai cô gái lao ra từ khúc cua, sau đó là một giọng nói hơi quen tai. Giọng nói đó rất trong suốt, cũng rất rõ ràng.
Mấy người tôi một câu cô một câu, không ai chịu nhận thua.
Dương Kế Trầm tựa trên tường hút thuốc và xem màn kịch này.
"Đừng đánh nữa, đừng như thế! Mày buông nó ra!"
Bóng hình mảnh mai kia định ngăn lại nhưng lại chỉ như trứng chọi đá, không có tác dụng gì.
Dương Kế Trầm nhìn chằm chằm một lúc, rồi không hiểu sao lại nghĩ đến việc kia. Anh cười nhẹ một tiếng, rít một hơi thuốc rồi tiện tay đặt nửa điếu thuốc còn lại lên thùng rác gần đó, sau đó sải bước đi qua.
Người nữ kia đẩy một cái, vừa lúc đẩy Giang Nhiễm vào trong ngực anh. Dương Kế Trầm đỡ lấy cô từ phía sau, đầu nho nhỏ đâm không nặng không nhẹ vào ngực anh, giống như lông vũ xẹt qua vậy.
Áo khoác trên người cô bị kéo tới dúm dó, tóc lúc trước buộc đuôi ngựa cũng đã lỏng lẻo. Mái tóc đen nhánh vì ẩu đả mà tán loạn, trông như bà điên nhỏ vậy.
Dương Kế Trầm cúi đầu nhìn cô rồi không nhịn được trêu: "Ồ, mấy người đang nhảy điệu hất tóc à?"
Anh cảm nhận được cô cứng đờ lại.
Dương Kế Trầm cười khẽ một tiếng rồi buông lỏng Giang Nhiễm ra.
Tiết Đan và Quý Vân Tiên vẫn còn đánh xé, một người phun ra lời thô tục, còn một người dữ dằn hơn người kia. Anh cũng không ngờ Trương Gia Khải lại hẹn hò với một cô gái mạnh mẽ thế này.
Dương Kế Trầm đút hai tay vào túi quần rồi nhìn hai người kia, sau đó giọng hơi lạnh xuống: "Phiên phiến là được rồi, buông tay."
Quý Vân Tiên thấy Dương Kế Trầm nên cũng không cam lòng thu tay lại. Tiết Đan thấy cô ấy không động đậy thì tức giận đẩy một cái, rồi chỉnh lại quần áo của mình.
Trương Gia Khải đợi trong phòng một lúc lâu, sau không thấy các cô quay lại nên cũng ra ngoài theo, vừa ra thì đúng lúc trông thấy cảnh này.
"Thế này là thế nào? Vân Tiên, sao mặt em tím vào thế này?"
Quý Vân Tiên quệt miệng nhưng không nói lời nào.
Tiết Đan cười lạnh, nói với Trần Hạo: "Thấy không, kĩ nữ anh thích không biết đã ra ngoài dụ dỗ bao nhiêu người rồi kìa, giờ còn có đàn ông ra mặt giúp nó nữa! Muốn cái gì mà không có, suốt ngày giả vờ thanh thuần!"
Trần Hạo đứng trong bóng tối rồi nói câu "đủ rồi" thật nhỏ.
Tiết Đan nói: "Đây là lần đầu tiên tôi đánh nhau vì con trai, mà cũng là lần cuối cùng. Trần Hạo, chút tiền đó tôi không đòi anh nữa, về sau đừng để tôi trông thấy anh!"
Tiết Đan nói xong thì muốn đi, nhưng chân vừa bước ra một bước đã nghe thấy người đàn ông đứng cạnh Giang Nhiễm nói: "Xin lỗi đã rồi hẵng đi."
Giọng nói kia buông tuồng nhưng cũng rất có lực.
Tiết Đan lăn lộn quen rồi, cũng đã quen với mấy gã tiểu lưu manh nên luôn xem thường. Cô ta khinh thường ngoái lại nhìn về phía Dương Kế Trầm: "Các người muốn gây sự cũng phải xem có cái bản lĩnh đó không đã."
Dương Kế Trầm bị giọng điệu của con oắt này chọc cười: "Cô xin lỗi các em ấy thì có thể đi."
"Tôi xin lỗi?" Tiết Đan cười vài tiếng khó tin: "Mấy anh là gì, chúng nó cũng là cái thá gì? Soi gương nhìn kĩ lại mặt mình đi! Đồ rác rưởi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!