Chương 49: (Vô Đề)

Tác giả: Liêm Thập Lí

Biên tập: Bột

Giọng của anh khàn khàn mà trầm thấp, cũng chắc chắn mà kiên quyết như thế, nhưng lại tràn ngập nhu tình. Mà mỗi câu mỗi chữ kia đều khiến tai Giang Nhiễm ong ong cả lên.

Cô ngẩn ra một lúc, sau đó chợt buông áo của anh ra bởi câu nói của Từ Chi Hạ lại hiện lên trong đầu.

"Anh đừng gạt em nữa được không. Em không phải anh, không chơi nổi đâu." Cô cúi đầu thấp trông thật chật vật và nản chí, rồi ngay cả giọng nói cũng không còn kích động như vừa rồi.

Dương Kế Trầm cười khẽ rồi hỏi: "Từ Chi Hạ nói với em thế nào?"

Giang Nhiễm không nói lời nào, bởi chính cô cũng không biết phải trình bày việc đó ra sao.

Dương Kế Trầm không nhanh không chậm nói: "Anh không cần biết cô ấy nói với em thế nào, bây giờ em chỉ cần nghe anh nói, tin tưởng anh là được. Giang Nhiễm, chỉ có anh mới hiểu rõ mình nhất. Bọn họ không phải là anh, sẽ không biết anh nghĩ gì."

Tim Giang Nhiễm đột nhiên nảy lên từng tiếng thịch thịch thịch.

Dương Kế Trầm nói: "Cô gái kia đúng là một người rất quan trọng với anh, người xuất hiện vào lúc em khó khăn nhất luôn luôn là người quan trọng và khiến chúng ta biết ơn. Bất kì người có lương tâm nào cũng sẽ không quên điều đó."

Bọn họ khi đó gọi là yêu cũng được, mà là bạn bè thân nhất cũng được. Trong thời kì ấy, ngay cả mình là gì Dương Kế Trầm cũng không rõ, chứ đừng nói tới những chuyện nữ nhi tình trường đó. Khi ấy mạng anh ngàn cân treo sợi tóc, rồi chỉ nghĩ đủ cách để kiếm tiền mà tự sinh tự sống và trả nợ, hơn nữa còn lang bạt và ẩn nấp khắp nơi.

Đó là khoảng thời gian cả đời này anh sẽ không bao giờ quên được, khi ấy anh sống cũng không giống một người bình thường chút nào. Từ một công tử nhà giàu trở thành tầng lớp yếu kém nhất, để người luôn cao cao tại thượng như anh cũng phải vứt bỏ tự tôn tối cao nhất, có điều khi càng bị người khác nghiền áp thì anh lại càng ngẩng cao đầu.

Phải nói thế nào về người tên Lâm Chi Hạ này đây, cô ấy không phải cô gái ngoan ngoãn truyền thống, cô ấy và Giang Nhiễm quả thực là hai tuýp người hoàn toàn khác nhau. Lâm Chi Hạ xuất thân từ một gia đình nghèo khó, mà khi một đứa con gái đòi hỏi quá nhiều thì gia đình sẽ không thể gánh vác được. Cô ấy từng lầm đường trong rất nhiều khoảng thời gian trưởng thành.

Khi ấy Lâm Chi Hạ còn học cấp 3 mà đã lăn lộn khắp nơi, còn quen biết mấy tên tiểu lưu manh, mà lại vì mặt mày xinh đẹp nên càng làm mưa làm gió hơn nữa.

Rõ ràng Lâm Chi Hạ như một nữ lưu manh, nhưng lòng dạ lại thiện lương hơn bất kì ai khác, đã vậy còn rất thích lo chuyện bao đồng.

Dương Kế Trầm chính là một trong những chuyện bao đồng cô ấy từng quản. Bọn họ gặp mặt vội vã, về sau lại tình cờ gặp lại, sau mấy lần thì cũng nói chuyện được đôi câu. Lâu dần Lâm Chi Hạ bắt đầu kể bậy kể bạ mọi chuyện với anh, nào là ai đó xấu như thế mà cũng đòi cua cô ấy, rồi người nào xấu như cóc hoặc người nào muốn đánh cô ấy…

Cô ấy luôn cười nói những chuyện kia, cũng luôn coi Dương Kế Trầm như anh em, lúc nào không vui còn tìm anh uống hai ly.

Dương Kế Trầm ở một thành phố xa lạ vốn không có bạn bè tri âm tri kỉ, mà khi ấy cũng chỉ có Lâm Chi Hạ đối đãi thật tình với anh.

Bọn họ không hôn, không làm tình, nhưng vì tránh phiền phức thì khi người khác nói là bạn gái, Dương Kế Trầm cũng không phủ nhận. Lúc ấy anh chỉ muốn kiếm tiền, tất cả những chuyện còn lại đều là vô nghĩa.

Cho tới lúc Lâm Chi Hạ xuất ngoại, anh cũng không có quá nhiều phản ứng. Cuối cùng cô ấy cũng tới được nơi mình muốn, anh thấy mừng cho cô ấy.

Sau khi Lâm Chi Hạ đi, Dương Kế Trầm gặp rất nhiều chuyện bực mình. Anh cũng từng có một lần sa ngã, khi ấy không biết mình còn sống để làm gì, không biết vì sao mình lại sống thành thế này.

Không bao lâu sau, bên kia truyền tới tin Lâm Chi Hạ qua đời. Anh tự ra nước ngoài đưa cô ấy về, mà chuyện này cũng ảnh hưởng rất lớn tới Dương Kế Trầm. Anh chợt phát hiện sinh mệnh thật quá yếu ớt, rõ ràng người lúc trước mới gọi điện nói chuyện vui vẻ với anh, vậy mà lúc này đã đi xa rồi.

Dương Kế Trầm an táng cho Lâm Chi Hạ xong rồi nán lại hồi lâu và cũng suy nghĩ rất nhiều. Dường như có chút gì đó như ẩn như hiển, không hề cụ thể nhưng lại chân thực vô cùng.

Sự tồn tại của Lâm Chi Hạ đối với anh chính là như vậy.

Chỉ có Từ Chi Hạ mới biết chuyện này, mà anh cũng chưa bao giờ đề cập với mấy người Trương Gia Khải. Không phải khó mở miệng vì những đau đớn và khó khăn lúc ấy, mà là đã qua rồi, không cần phải nhắc lại nữa. Người đã mất rồi, hà tất gì phải làm như vậy.

Đời này anh chưa từng yêu ai, cho đến giờ cũng chỉ có một mình Giang Nhiễm.

Anh luôn không có nhiều hứng thú với tình yêu, chỉ có lần này là thật sự động lòng.

Dương Kế Trầm nói xong lời cuối thì vỗ vào gáy cô: "Bây giờ nghe rõ chưa? Không giận dỗi với anh nữa chứ?"

Giang Nhiễm mở to đôi mắt trong veo như nước, lúc này nước mắt vẫn còn đảo quanh bên trong, anh vừa vỗ một cái, nước mắt đã lại chảy ra.

"Nhưng…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!