Vì có người ngoài ở đây nên Giang Mi không thể gào lên với Trịnh Phong được, bà cũng không muốn để người khác chế giễu, bởi những năm này bà đã mang đến cho Giang Nhiễm đủ loại đồn đại rồi.
Việc ông tìm đến đây cũng là nằm trong dự liệu.
Lần đầu tiên Giang Mi thấy gặp Trịnh Phong ở bệnh viện thì đã biết việc sẽ đến nước này rồi. Trong những năm này, nhiều ít gì bà cũng nghe được những tin tức liên quan tới Trịnh Phong. Ông trở thành nhân vật số một trong giới, ông gây dựng đội xe, mà đội xe cũng đứng đầu trong cả nước. Nhà Trịnh Phong gia tài bạc triệu, mỹ nữ bên người như mây, ông đã trở thành người mà trước đây bản thân từng ao ước.
Điều duy nhất khiến Giang Mi không hiểu là phần chấp nhất đó của Trịnh Phong, bởi ông vẫn liều mạng tìm bà.
Bà cho là ông đã quên từ rất lâu rất lâu rồi.
Trịnh Phong dựng xe điện lên cho Giang Mi, sau đó nhìn vào trong nhà: "Chúng ta vào nhà rồi nói, được không?"
Người giúp việc vừa đứng cạnh cửa nhìn bọn họ vừa cắn hạt dưa, sau đó còn la hét nói: "Tiểu Mi, đây là ai thế? Họ hàng của cô à?"
Giang Mi khẽ cắn môi rồi để ông vào nhà, sau đó đóng cửa "rầm" một cái khiến tay người giúp việc run lên, hạt dưa đang cầm cũng rơi xuống đất.
Giang Mi không nhịn được mà châm chọc ông: "Trịnh Phong, tôi nợ anh còn không được à?"
Sau khi Trịnh Phong tiến vào cũng đã dò xét xung quanh xong xuôi, dù ở đây đơn sơ nhưng nơi nào cũng tràn ngập ấm áp. Giang Mi luôn là một người phụ nữ tháo vát, bà cũng có những sắp xếp và lý tưởng cho cuộc sống của mình. Trên bàn có bình hoa và hoa khô, khăn trải bàn màu hồng phấn xinh đẹp, trên ghế sofa có gối ôm nhỏ, đồ điện đều được bọc bằng vải hoa chìm màu trắng.
Trịnh Phong trầm mặc, sau đó nhìn về phía Giang Mi mà chậm rãi nói: "Tiểu Mi, anh tới không phải vì chọc giận em. Ngày đó em không đến, anh cũng biết em sẽ không đến. Nhưng Tiểu Mi, đã được gặp lại chính là cơ hội thứ hai ông trời ban cho chúng ta. Dù em không tha thứ cho anh, nhưng có một số việc anh vẫn muốn nói cho rõ. Cho anh chút thời gian được không?"
Giang Mi cười lạnh: "Nghe anh ở đây nói bừa nói bãi à? Rốt cuộc anh muốn gì? Giang Mi tôi kiếp trước đã làm chuyện xấu gì mà lại gặp phải anh!"
"Em hận anh, em hận anh vì chuyện năm đó. Tiểu Mi, anh thừa nhận là mình không tốt, là khi đó anh thay đổi, từ một kẻ nghèo khó không có gì trong tay trở thành người được tôn sùng và vây quanh. Khi ấy cũng vì còn trẻ nên không chống lại được những thay đổi do danh lợi mang tới, rồi tự mình cũng thấy mình không còn như trước nữa, ra ngoài có thể ưỡn ngực thẳng người, nhìn thấy ai cũng sẽ khinh thường.
Khí phách và tự cao sẽ khiến một người thay đổi, nhưng anh thật sự không làm việc gì có lỗi với em!"
Giang Mi nghe được câu nói sau cùng thì trừng mắt thật lớn, hô hấp cũng trở nên gấp rút. Bà không tin nổi mà nói: "Trịnh Phong, anh còn mặt mũi nào nữa không? Việc anh nằm trên giường với người phụ nữ khác không phải lời đồn, mà là Giang Mi tôi chính mắt trông thấy! Anh và người phụ nữ kia ở trong phòng 510 khách sạn Tương Nghi, ngày đó anh mặc áo phông và áo khoác, quần áo còn rơi đầy đất, người phụ nữ kia thì chỉ quây khăn tắm, ngực và cổ đầy dấu hôn.
Sao bây giờ lại thành anh không làm việc gì có lỗi với tôi?"
Giang Mi không đợi ông mở miệng đã chỉ vào cửa: "Đời này tôi không muốn gặp nhất chính là anh! Tôi không muốn nghe anh nói hươu nói vượn, cũng không muốn có liên quan gì tới anh nữa! Không có anh, Giang Mi tôi vẫn sống rất tốt."
Giang Mi thấy ông bất động thì đẩy người đi, thế nhưng Trịnh Phong nhất định không chịu ra ngoài. Đẩy tới đẩy lui, cuối cùng ông đưa tay ra kiềm chế Giang Mi và ôm luôn người vào trong ngực.
Giang Mi chán ghét vô cùng, bà gào lên: "Trịnh Phong! Anh buông tôi ra! Anh có bệnh à!"
Trịnh Phong dùng lực rất lớn, rồi có chết cũng không buông ra.
Ông sốt ruột nói: "Tiểu Mi, em nghe anh nói đã, anh thật sự không làm như vậy! Anh thừa nhận khi đó anh không tốt với em, đã để em đau lòng, rồi cũng là một người chồng thất trách. Nhưng anh thật sự không làm vậy, cho tới giờ anh cũng chưa từng ngủ với người phụ nữ nào khác! Anh thề, đời này anh chỉ có một mình em! Khi đó thường xuyên ra ngoài chơi với bọn họ cũng sẽ gọi gái, nhưng đó là bọn họ, anh không chạm vào mấy cô đó, bọn họ còn giễu là vợ anh quản nghiêm nữa.
Lần em thấy đó cũng phải mấy tháng sau anh mới biết được sự thật! Tiểu Mi, anh bị gài bẫy!"
Giang Mi chợt cứng đờ.
Trịnh Phong nói: "Sau khi bố mẹ em qua đời, anh đi tìm nhưng em đã bỏ đi rồi. Lúc đó anh bị đâm xe phải nằm viện một tháng, sau đó xuất viện được một tuần mới biết ngọn nguồn chuyện kia. Có cả mấy người mà em không quen, người phụ nữ kia là kẻ bừa bãi, cũng là con gái nhỏ của ông trùm săm lốp, cô ta luôn nghĩ trăm phương nghìn kế để lên giường với anh. Việc em đến tìm cũng là do bọn họ bày mưu, nhưng sao anh lại phát sinh chuyện gì với cô ta được?
Một người say tới bất tỉnh thì sao có thể phát sinh quan hệ? Sau khi tỉnh lại, anh cũng nghĩ là sự đã rồi, rồi cũng tránh né vài ngày vì không biết phải đối mặt với em thế nào. Nhưng về sau anh mới biết được, khi đó anh phải nằm viện, cô ta năm lần bảy lượt đến thăm rồi có người lỡ miệng nói ra việc đó. Tiểu Mi, em phải tin anh, dù khi đó anh không ra gì làm em đau lòng, nhưng tình cảm của anh với em chưa bao giờ thay đổi."
Người đã sống đến cái tuổi này, Trịnh Phong thật sự không thể nói một chữ "yêu" kia thành lời, nên đành phải dùng những từ ngữ khác để thay thế.
Giang Mi nghe tới mơ mơ hồ hồ, một lúc sau bà mới phản ứng lại được, nhưng người lại nổi giận đùng đùng và không ngừng giãy dụa.
"Anh tưởng tôi sẽ tin chuyện ma quỷ của anh chắc? Tôi đã tận mắt trông thấy! Trịnh Phong, anh khốn kiếp! Con mẹ nó, anh cút cho tôi!"
Trịnh Phong ôm càng chặt hơn, vẻ vô lại lúc này lại như thời còn đang theo đuổi bà vậy.
"Phải, anh khốn kiếp! Lúc đó đầu óc anh mẹ nó có bệnh!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!