Giang Nhiễm đứng ở giao lộ tới lúc trời tối mới trở về. Tất thảy đều rất yên tĩnh, những nhà ở lưng chừng núi lúc này cũng đã lên đèn rồi.
Gần đây Giang Mi tan làm sớm, giờ này phút này bà đã đang bận bịu rửa rau, nấu cơm rồi.
Mỗi ngày người giúp việc chăm sóc bà Tôn cho bà cụ ăn xong sẽ ngồi nghỉ ngơi trong sân, sau đó cắn hạt dưa tới ngẩn người. Bà ấy thấy Giang Nhiễm về thì sẽ chào hỏi nhiệt tình, những người ở quê thường hay như vậy, họ rất dễ thân quen. Phụ nữ cũng hay chuyện nên cứ tán gẫu qua qua lại lại như thế, mấy việc trông nom nhà cửa đều mang ra nói một lượt.
Người giúp việc nói: "Con bé về rồi à! Mẹ cháu lại nấu đồ ăn ngon cho cháu đấy! Mẹ cháu hết lòng thế nào chứ, còn từ chức để về chăm lo chuyện ăn chuyện uống cho cháu!" Lúc đầu Giang Nhiễm không để ý lắm, nhưng khi đi tới cửa thì mới chợt nhận ra. Cô quay đầu nhìn về phía người giúp việc kia, đôi mắt sưng đỏ cũng trừng thật lớn.
Từ chức? Giang Mi từ chức? Sao cô lại không biết?
Giang Mi đang tẩy tẩy rửa rửa bên trong nên không nghe được âm thanh bên ngoài. Gần đây Giang Mi cũng hiếm khi nói chuyện với người giúp việc, thỉnh thoảng bà sẽ sang thăm bà Tôn rồi khách sáo nói đùa hai câu. Những người từng gặp đều biết tính bà là vậy, người không biết thì nói bà tỏ vẻ, tự cho là đúng.
Giang Nhiễm hít vào một hơi nhàn nhạt rồi vào nhà.
Giang Mi quay đầu nhìn cô rồi tắt vòi nước, sau đó đưa tay xuống rổ để vo gạo: "Thành tích hai lần thi thử thế nào? Đưa bài thi cho mẹ xem một chút."
Giang Nhiễm đứng im.
Giang Mi đến gần rồi bật đèn ở phòng khách lên, lúc này bà mới thấy đôi mắt của Giang Nhiễm. Giang Mi cau mày hỏi: "Khóc à? Thi không tốt?"
Giang Nhiễm nói khẽ: "Không tốt."
"Đưa bài thi cho mẹ xem."
Giang Nhiễm bỏ cặp sách xuống, sau đó lấy quyển đề thi thử và bài thi của bốn môn cho bà xem.
Giang Mi mở ra, đầu tiên là xem điểm rồi chăm chú nhìn đề bài. Thật ra có rất nhiều kiến thức đến bà cũng không hiểu, một số thì đã quên mất, nhưng có thế nào cũng đã từng học cấp 3, bà có thể phân biệt được thế nào là dễ và khó.
Giang Mi bỏ bài thi xuống rồi đưa đôi mắt dài nhỏ nhìn Giang Nhiễm chằm chằm. Vẻ mặt của bà rất bình thản, sau đó lại không nhanh không chậm nói: "Có phải gần đây phân tâm không?"
Giang Nhiễm cúi đầu xuống, tim cô bỗng nảy lên một cái rồi bắt đầu căng thẳng.
Giang Mi nói: "Có phải con bị áp lực vì chuyện lần trước mẹ nhắc đến không? Tiểu Nhiễm, con không phải để tâm chuyện của người lớn, mẹ có thể tự xử lý được. Con chỉ cần học cho giỏi, thi vào một trường đại học tốt, sau đó thật vui vẻ là được rồi. Mẹ không muốn nói quá nhiều, mẹ biết mà con cũng hiểu, từ nhỏ con đã rất hiểu chuyện rồi, nói nhiều rồi con sẽ buồn. Nhưng có câu này mẹ không thể không nói, bây giờ chỉ còn hai tháng thôi, dù có bất kì chuyện gì cũng không quan trọng bằng thi đại học.
Thi đại học xong thì con muốn làm gì mẹ cũng sẽ ủng hộ. Mẹ hi vọng con có tương lai tươi sáng, sinh hoạt về sau được thoải mái một chút. Thế nên từ nhỏ mẹ mới luôn ép thành tích của con, nếu không có bản lĩnh và trình độ thì rất khó lăn lộn trong xã hội này. Không phải tất cả mọi người đều có thể dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng, thế giới này càng có nhiều những người bình thường như chúng ta."
Giang Mi dừng một chút rồi nói: "Con con nhỏ, có một số việc về sau con sẽ hiểu và được trải qua, đừng phí hoài tuổi trẻ mà làm việc lỗ mãng. Tiểu Nhiễm, vì trẻ tuổi nên mới dễ làm ra những chuyện phải hối hận. Con phải tự biết cân nhắc trong lòng, hiểu không?"
Lời nói của Giang Mi có hàm ý, Giang Nhiễm lại càng không dám nhìn bà. Nhịp tim của cô đập rất nhanh, một lát sau Giang Nhiễm mới nói thật nhỏ: "Con sẽ tự điều chỉnh lại."
Giang Mi nhìn cô rồi cũng không nhiều lời nữa, bà chỉ nói: "Lên cất cặp đi rồi xuống ăn cơm."
Giang Nhiễm lại không động đậy, cô chần chừ một lát rồi hỏi: "Mọi người nói mẹ từ chức là thật ạ?"
"Từ chức hôm qua."
"Vì người kia ạ?"
Giang Mi ngầm thừa nhận.
"Ông ấy đến tìm mẹ à? Ông ấy có gây khó dễ cho mẹ không?" Giang Nhiễm lo lắng.
Giang Mi nói: "Không, chỉ là gặp mặt thôi. Mẹ đã nói có thể tự xử lý được rồi, con không phải lo lắng những chuyện đó."
Giang Nhiễm sao có thể không lo lắng được đây, chẳng trách mấy ngày nay mắt Giang Mi luôn đỏ lên.
Giang Mi định vào phòng bếp, nhưng Giang Nhiễm lại gọi bà lại rồi hỏi một chuyện trước nay chưa từng.
"Mẹ… Ông ấy tìm đến, mẹ thấy vui hay là hận?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!