Chương 46: (Vô Đề)

Sáng sớm hôm sau Giang Nhiễm đã tới trường, ngay cả bác bảo vệ gác cổng vẫn còn díp mắt chưa tỉnh ngủ, mà cô đã cắm đầu chạy vào tòa nhà dạy học rồi, sau đó cả trường lại an tĩnh giống như không có ai vậy.

Đề thi của lớp 12 làm bao nhiêu cũng không hết được, Giang Nhiễm đã làm trước đề thi của cuối tuần này như mọi lần. Giấy nháp đã viết tới tờ thứ ba, thời gian cũng dần trôi đi, rồi trong phòng học đã bắt đầu có có bóng người. Có người sợ hãi nói: "Đại biểu môn, mày cũng liều mạng quá đó?"

Giang Nhiễm cười cười rồi cúi đầu làm bài tiếp.

Về sau chữa đến bộ đề này thì ra một đống sai lầm lớn nhỏ, mà đó lại là những lỗi sai trước kia cô sẽ không phạm phải.

Giang Nhiễm không ngủ cả đêm, nhưng tinh thần lại rất tỉnh táo. Mắt cô vừa đỏ vừa sưng, mỗi lần thầy cô gọi cô trả lời câu hỏi cũng không nhịn được mà nhìn thêm một chút. Sau đó mấy thầy cô cũng không nhịn được mà nói thêm vài câu bởi cô lên lớp luôn ngẩn người, rõ ràng là rất mất tập trung.

Tới buổi trưa, các thầy cô giáo đều dồn dập phản ánh lại với thầy chủ nhiệm ở văn phòng. Đây là hạt giống tốt bọn họ muốn gửi tới trường đại học trọng điểm, không rõ gần đây trúng tà gì mà lên lớp luôn mất tập trung, làm bài thì sai rất nhiều, tâm tư đâu còn đặt vào việc học nữa.

Mấy thầy cô lặng lẽ thảo luận rồi hỏi nhau: "Hay là đứa nhỏ này yêu rồi?"

Chủ nhiệm lớp nói: "Không thể nào, Tiểu Nhiễm là học trò ngoan đến mức nào chứ, sao có thể yêu sớm. Để tôi đến nói chuyện với em ấy."

Vào lúc chăm sóc sức khỏe thị giác buổi chiều, chủ nhiệm lớp tranh thủ gọi cô ra cuối hành lang, mà đôi mắt chằng chịt tia máu kia của Giang Nhiễm cũng khiến chủ nhiệm lớp phải giật mình.

"Tối qua em không ngủ à?"

Giang Nhiễm "Vâng".

Chủ nhiệm lớp: "Thức đêm học bài không tốt đâu, học cũng phải kết hợp với nghỉ ngơi mới được. Thầy nghe mấy thầy cô giáo khác nói gần đây trạng thái của em không ổn lắm, có phải áp lực lớn quá không?"

Giọng của chủ nhiệm lớp rất ôn hòa, nhưng hốc mắt của Giang Nhiễm đã phiếm hồng. Cô lắc đầu nói "không ạ".

"Hay là trong nhà có việc gì? Tiểu Nhiễm, bây giờ thầy nói thì nghe có vẻ dễ, nhưng em nhất định phải làm theo. Em nên bỏ lại hết mọi thứ mà tập trung vào học tập đi, chỉ còn lại hai tháng thôi, không có nhiều thời gian nữa đâu, cũng sắp tới hai lần thi thử rồi. Điền bảng nguyện vọng cũng phải quy từ điểm số của hai lần thi thử này mà ra, các em thi tốt sẽ khiến thầy tự hào, các em thi không tốt thì thầy đau lòng.

Vì các thầy cô đều là người từng trải nên hiểu rõ xã hội này là thế nào, người tự cường mới là người thật sự giỏi giang. Bất cứ thứ gì có được nhờ người khác cũng không khiến cho em có cảm giác thỏa mãn và kiêu ngạo. Phải trở thành một người ưu tú thì mới biết được những người ưu tú hơn và có thể trở thành một bản thân tốt hơn. Thành công sẽ mang tới tự tôn, mà tự tôn sẽ khiến cho em hạnh phúc."

Con ngươi của Giang Nhiễm khẽ động, cô nói khẽ: "Em biết rồi ạ."

Chủ nhiệm lớp vỗ vỗ vào vai cô: "Tìm thời gian điều chỉnh lại đi nhé."

Sau tiết này, Quý Vân Tiên chạy tới đưa cốc Ưu Nhạc Mỹ (1) cho cô. Giang Nhiễm ngửi được mùi mới ngẩng đầu lên, sau đó trông thấy trà sữa thì lại nhíu mày mà không uống.

(1) Ưu Nhạc Mỹ: một loại trà sữa đóng hộp nổi tiếng của Trung Quốc

Quý Vân Tiên dùng tay huých nhẹ vào người cô rồi nhỏ giọng nói: "Tiểu Nhiễm, có phải mày không vui không? Tao nghe nói trưa mày cũng không ăn cơm, không đến chỗ Trầm ca bên kia à? Có đói không? Mắt cũng hồng hồng thế này, mày… sao thế?"

Giang Nhiễm cố nở nụ cười: "Tao ngủ không ngon thôi, không có khẩu vị nên không muốn ăn, ăn không ngon miệng mà cũng không thấy đói."

Quý Vân Tiên cũng không hỏi nhiều nữa, cô ấy biết Giang Nhiễm không muốn nói nhiều, bởi lần nào gặp chuyện gì cô cũng sẽ thế này. Bây giờ chuyện gì cô cũng giấu trong lòng, sau đó tự mình nghĩ thông rồi sẽ kể lại cho cô ấy nghe với vẻ nhẹ nhõm.

Kiểu người thế này đôi khi sẽ khiến người ta thấy có khoảng cách, nhưng có khi lại làm người ta đau lòng không thôi.

Quý Vân Tiên giả vờ đã hiểu rồi cười tươi nói: "Thế mày làm bài đi, nhớ uống trà sữa đó, tao về chỗ đây."

"Ừ."

Giang Nhiễm không đụng đến cốc trà sữa kia, vị ngọt của nó khiến dạ dày cô thấy khó chịu, nhưng đây là Vân Tiên cho nên cô không thể vứt đi được.

Tan học, Giang Nhiễm định lấy điện thoại ra xem giờ theo thói quen, nhưng khi sờ vào cặp sách trống rỗng thì mới nhớ ra tối qua cô đã tắt máy rồi.

Điện thoại đi dộng màu hồng kia bị cô cất vào trong hộp điện thoại, thẻ sim cũng được Giang Nhiễm gói vào trong giấy và cất vào ngăn kéo.

Cô không muốn nhìn thấy tin nhắn và điện thoại của anh, không muốn nói chuyện với anh, không muốn nhìn thấy bất kì thứ gì có liên quan đến anh.

Bao gồm con bạch tuộc bự kia, cả nó cũng bị cô buộc thành hình tròn rồi ném vào ngăn tận cùng của tủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!