Chương 44: (Vô Đề)

Giang Mi bừng tỉnh từ trong giấc mộng, lúc này đã là 2 giờ sáng, bà sờ lên mồ hôi trên trán mà thở gấp từng đợt. Giang Mi có thói quen để lại một ngọn đèn nhỏ trong phòng, ánh sáng yếu ớt ấy chỉ chiếu tới một góc giường. Bà xoay người rồi đắp chăn lên, nhưng ánh mắt lại nhìn thoáng qua tấm danh thiếp trên tủ đầu giường kia.

Danh thiếp kia có mấy chữ Trịnh Phong – đội Vân Phong lấp lánh ánh kim, mà dãy số kia cũng là thứ Giang Mi không thể quen hơn được. 18 năm rồi ông không đổi số điện thoại.

Chóp mũi Giang Mi cay cay, nước mắt từ trong hốc mắt cũng chảy ra. Không bao lâu sau, chiếc gối bên cạnh cũng đã ướt cả.

Giang Mi nhắm mắt lại mà khóc tới nghẹn ngào. Bà vẫn luôn hãm sâu trong vòng xoáy thống khổ kia, mỗi thời khắc đều như chịu đủ loại tra tấn, dù có là thời gian cũng không chữa lành được bất cứ thứ gì.

Cảm xúc và những gì bà từng trải qua là điều mà người khác mãi mãi không thể hiểu được, tất cả những khổ sở đó cũng chỉ có mình bà biết.

Mà Trịnh Phong vừa xuất hiện thì những hồi ức kia lại dâng lên cuồn cuộn như thủy triều, những hồi ức từ ngày mới quen nhau tới lúc mỗi người một ngả. Bà nhớ rõ cả cảm xúc chấn động ngày đầu tiên tới những đau đớn không muốn sống khi kết thúc.

18 năm, Giang Nhiễm 18 tuổi, Giang Mi vẫn không thể nào tha thứ được cho ông. Bà đã không thể dùng bất kì ngôn từ nào để hình dung nỗi hận kia, bởi nó đã ăn nhập vào thật sâu, xoáy chặt tới tới tận tim. Để rồi tất cả những thứ, những sự kiện liên quan đến ông đều khiến bà thấy ngộp thở.

Hôm sau tấm danh thiếp kia bị Giang Mi vứt vào thùng rác, mà Trịnh Phong có nhờ vả mấy công nhân chuyển lời hộ, nhưng Giang Mi cũng coi như không nghe thấy.

Ông muốn hẹn bà tới nhà hàng trong thành phố ăn bữa cơm, nhưng bình thường Giang Mi phải đi làm nên cũng không đi.

Trong xưởng luôn có mấy người phụ nữ nhiều chuyện, họ bàn tán tới trưa thì cuối cùng vẫn không nhịn được mà tới hỏi dò Giang Mi. Nhưng Giang Mi lại bình tĩnh hơn họ nghĩ, bà nói đó chỉ là một người bạn. Có điều mấy người kia sao tin được lời này, sau họ lại nói Giang Mi cua được ông chủ lớn.

Trịnh Phong đợi ở nhà hàng từ 4 giờ chiều tới 9 giờ tối. Ông biết bà không đến nhưng vẫn muốn đợi.

Ông muốn nói rõ đầu đuôi chuyện ấy thật rõ ràng. Trịnh Phong biết mình đã sai thật rồi, nhưng tất cả không giống như những gì được phô bày khi ấy, ông càng không muốn tất thảy đều là tiếc nuối như thế.

Đời này ông chỉ yêu một mình Giang Mi, tình cảm hiện tại cũng vẫn nồng cháy như thời mới quen năm ấy. Ông chưa từng thay đổi, chỉ là khi đó còn quá trẻ, ông quá muốn được vẻ vang và trở nên nổi bật, cũng quá muốn để người khác lau mắt mà nhìn. Một khi hoàn cảnh sinh hoạt của một người bắt đầu thay đổi, thì cõi lòng cũng sẽ đổi thay như vậy.

Trịnh Phong ra khỏi nhà hàng rồi đứng hút thuốc ở ven đường. Ông vẫn muốn đợi thêm một lúc nữa.

Trên đường là những người xe như nước, đây là thành phố Giang Mi đã sống 18 năm, Trịnh Phong bỗng thấy ngay cả không khí cũng thoải mái đến như vậy.

Ông hút được nửa điếu thuốc thì di động reo lên, thế là Trịnh Phong bắt máy.

Trương Huy ở đầu bên kia không nói một mạch khiến ông cau mày: "Cậu nói cho tử tế."

Trương Huy: "Anh! Chị dâu có một cô con gái 18 tuổi! Anh biết không, đó là con gái của anh và chị dâu! Nhất định là thế!"

Cả người Trịnh Phong bỗng như bị đóng trụ tại chỗ, tay ông cũng ngừng giữa không trung, đầu thuốc lá kẹp trên ngón tay bị gió thổi qua cuốn đi một nửa.

Yết hầu của Trịnh Phong hơi nhúc nhích: "Thật… Thật sao? Cậu hỏi thăm rõ ràng chưa?"

"Chuyện này mà còn là giả được hay sao? Đúng là địa chỉ của chị dâu rồi. Cô bé kia tên là Giang Nhiễm, sinh năm 89, bây giờ đang học lớp 12 ở trường cấp 3 Tinh Quang. Còn có cả ảnh nữa, rất xinh đẹp, đôi mắt giống anh, khuôn mặt lại giống chị dâu! Em gửi MMS (1) cho anh xem!"

(1) MMS: Dịch vụ nhắn tin đa phương tiện (tiếng Anh: Multimedia Messaging Service) là một tiêu chuẩn dành cho các hệ thống nhắn tin trên điện thoại cho phép truyền đi những tin nhắn trong đó có chứa các phần tử đa phương tiện (hình ảnh, âm thanh, phim ảnh, văn bản định dạng) mà không chỉ có ký tự như SMS. Nó được dùng chủ yếu trong mạng điện thoại di động cùng với những hệ thống nhắn tin khác như SMS, nhắn tin nhanh di động và e

-mail di động.

"Được được được! Cậu mau gửi qua cho tôi, gửi hết cả các tư liệu khác qua tin nhắn cho tôi!"

Trịnh Phong dập tắt thuốc rồi vội vã lên xe và lái tới nơi ở của Trương Huy.

Đêm này Trịnh Phong lại uống say, ông nhìn ảnh của Giang Nhiễm mà khóc ròng. Trương Huy biết ông không dễ gì nhưng vẫn an ủi.

Trịnh Phong nói: "Cô ấy phải khổ sở tới cỡ nào đây, còn phải một thân một mình nuôi đứa bé. Khi đó cô ấy không có gì mà lại một mình ra ngoài như thế. A Huy, tôi đúng là không ra gì!"

"Anh, chuyện này không thể chỉ trách mình anh được, anh cũng có nỗi khổ tâm riêng. Ai biết Lão Lưu kia ti tiện rồi giở trò bịp bợm gian trá như thế! Khi đó anh chỉ chặt ba ngón tay của hắn, còn nếu là em thì sẽ đâm ngay một dao, mẹ nó chứ thằng khốn đó!"

Trịnh Phong chỉ vào ảnh rồi nói trong men say: "Con gái của tôi thật giống tôi. Xinh đẹp thế này rồi về sau cũng được con trai xếp hàng theo đuổi như Tiểu Mi thôi. Thành tích học tập cũng tốt nữa, thật thông minh!"

Trương Huy: "Haha, đúng vậy, con gái anh Phong đương nhiên sẽ thông minh xinh đẹp rồi. Anh, anh cố gắng tìm chị dâu rồi nói rõ mọi việc, sau đó tái hôn và đền bù cho hai mẹ con họ đi. Anh đã tìm 18 năm rồi, bây giờ chính là cơ hội trời ban đấy! Anh cũng có thể yên tâm, chị dâu chưa từng tái hôn bao giờ. Em nghĩ có lẽ chị ấy vẫn chưa buông bỏ được anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!