Chương 43: (Vô Đề)

Sau lần kìm lòng không đặng ấy, Giang Mi mang thai. Ngày còn trẻ, bọn họ không biết về các phương pháp tránh thai. Sau khi biết mình mang thai, Giang Mi khóc cả đêm, còn Trịnh Phong cũng ngủ không ngon.

Nạo thai thì thiếu tiền, mà dùng thuốc chẳng may phát sinh chuyện gì thì làm sao bây giờ?

Sau một tháng giấu giếm, Giang Mi nôn nghén càng nặng hơn, cả người cũng thường rơi vào trạng thái hốt hoảng. Dù là trên lớp hay bất kì lúc nào khác, bà cũng không thể tập trung tinh thần được. Có đôi lúc Giang Mi sờ lên bụng mình rồi nghĩ không quan tâm gì hết là được, cứ sinh đứa bé ra thôi. Thế nhưng về sau sẽ thế nào đây?

Ngày đó Giang Mi ăn cơm tối với bố mẹ nhưng chợt không nhịn được, cuối cùng nôn ọe ngay tại chỗ. Đây cũng không phải lần đầu tiên bà như thế, hai ông bà cụ lại có kinh nghiệm nên vỗ bàn đứng dậy, sau đó tra hỏi một lúc thì Giang Mi thừa nhận.

Ông Giang nghe xong thì tức phát run, sau đó mạnh tay đánh tới khiến Giang Mi ngã xuống đất. Bà Giang thì cứ khóc mãi, nhưng ngoài miệng vẫn hô ông bớt giận, bớt giận đi.

Đợi tới lúc hai ông bà bình tĩnh lại thì đã quả quyết đưa Giang Mi tới bệnh viện nạo thai, trường học bên kia cũng phải tạm thời bảo lưu một năm.

Trịnh Phong tới trường đợi Giang Mi nhưng các bạn học đều nói bà không tới. Khi tới nhà tìm cũng không có ai, lúc ấy Trịnh Phong bắt đầu luống cuống, sau đó đi loạn trên trấn như ruồi mất đầu.

Một tuần sau, Trịnh Phong gặp được bà Giang ở cửa nhà của Giang Mi. Bà Giang chưa từng gặp ông nhưng trực giác lại rất chuẩn, bà vơ lấy cây gậy ven đường rồi đập lên người Trịnh Phong, sau còn vừa khóc vừa hỏi: "Sao cậu lại muốn hại con tôi, nhà họ Giang chúng tôi đắc tội gì với cậu? Sao Tiểu Mi lại quen loại người như cậu?"

Trịnh Phong không tránh đi mà quỳ gối ở cửa tùy cho bà Giang đánh.

Bà Giang đánh rồi cũng mất hết sức lực, sau đó bà chống gậy đứng dậy thở hồng hộc, nước mắt cũng rơi đầy mặt.

Trịnh Phong nói: "Dì, cháu và Tiểu Mi yêu nhau thật lòng, cháu muốn cưới em ấy."

"Cưới nó? Cậu lấy gì để cưới? Nhìn cậu là biết là hạng người thế nào rồi, Tiểu Mi nhà chúng tôi từ nhỏ đã cơm ngon áo đẹp, gả cho cậu rồi nó sẽ sống thế nào? Con bé vốn sẽ lên đại học rồi gặp gỡ một người có văn hóa, có giáo dục như mình, sau đó sinh sống thật vui vẻ! Cậu cút cho tôi! Cút!"

Bà Giang luôn ôn hòa đã hét tới khản giọng.

Trịnh Phong quỳ một ngày một đêm, đến hôm sau bà Giang từ bệnh viện về vẫn thấy ông quỳ ở đó. Bà Giang mềm lòng nên cho Trịnh Phong bát nước uống, Trịnh Phong uống ực ực vài hơi rồi lau miệng cầu xin: "Cho cháu gặp Tiểu Mi một chút được không?"

Bà Giang nhìn Trịnh Phong với vẻ khó hiểu.

Những ngày này ở bệnh viện, ông Giang và Giang Mi đã ầm ĩ rất nhiều lần vì Trịnh Phong. Ông Giang cũng phái người hỏi thăm rõ chuyện của Trịnh Phong bên kia. Nhà họ Trịnh một nghèo hai khó, gả đi chính là chịu khổ, có thế nào ông Giang cũng không đồng ý, lại càng không cho Giang Mi qua lại với Trịnh Phong. Thế nhưng Giang Mi quyết tâm phải là người kia, thậm chí còn làm loạn đòi tự sát trong bệnh viện, suýt chút nữa đã xuất huyết nhiều mà mất mạng.

Lần ầm ĩ này khiến ông Giang khóc sưng mắt, sau đó ông cũng thu lại vẻ cố chấp của mình và không tranh chấp với Giang Mi nữa. Còn Giang Mi nằm trên giường ngày một suy yếu, bà luôn thì thào nói muốn gặp Trịnh Phong, không gặp được sẽ không ăn cơm.

Bà Giang thở dài, khóe mắt lại ươn ướt: "Thôi thôi, cậu đứng lên đi, tôi đưa cậu đến bệnh viện gặp Tiểu Mi, lát nữa gặp thì nhớ khuyên con bé ăn ít cơm. Gặp bố nó đừng nhiều lời, cũng đừng ngang ngược làm gì, có gì thì cứ nhận lấy."

Trịnh Phong đứng dậy thì ngã về sau một cái, sau đó lại nóng nảy đứng lên hỏi: "Vâng được ạ. Dì, Tiểu Mi thế nào rồi? Không ăn cơm ạ? Sao em ấy lại không ăn cơm được?"

Bà Giang chỉ thở dài chứ không nói nhiều với Trịnh Phong.

Một tuần sau đều là Trịnh Phong chăm sóc bên giường bệnh của Giang Mi. Hai người cười cười nói nói, cơ thể của Giang Mi cũng mau chóng khỏe lên. Lúc này bà Giang cũng đã nghĩ thông, bà nghĩ con mình vui là được rồi, sau đó cũng nói ý này với ông Giang nhưng ông cụ vẫn ngoan cố không chịu. Ông trông thấy Trịnh Phong thì ngứa mắt giống như trông thấy kẻ thù vậy.

Họ cứ giằng co như thế một năm trời, ông Giang tuy một bên nói không chịu nhưng một bên lại để họ tùy ý ra ngoài hẹn hò với nhau.

Một năm này Trịnh Phong gia nhập đội xe ngầm, sau đó cũng đua xe ngầm với những người thân đầy hình xăm kia và thắng được món tiền nho nhỏ. Lúc đầu Giang Mi cũng vui cho Trịnh Phong, còn thấy cuối cùng ông cũng thực hiện được một phần ước mơ của mình. Thế nhưng sau nhiều lần Trịnh Phong bị thương, Giang Mi đau lòng vô cùng, rồi lại mong ông đừng tham gia thi nhiều, cũng đừng dùng mạng sống để đổi lấy tiền nữa. Bà nói không có gì phải vội, rồi từ từ sẽ đến, bà sẽ chờ ông.

Nhưng Trịnh Phong lại cầm tay Giang Mi rồi nói: "Không sao, anh muốn lấy em sớm một chút, mua một ngôi nhà mới, mua một con xe nhỏ cho em, hôn lễ cũng nở mày nở mặt. Anh cũng muốn tiến xa trên con đường này một chút. Tiểu Mi, nếu về sau anh thành tay đua chuyên nghiệp, em nói xem sẽ mở mày mở mặt cỡ nào, người khác cũng sẽ không xem thường em được."

Giang Mi ôm Trịnh Phong rồi nói ông ngốc.

Nồng tình mật ý như vậy, có ngốc cũng là cam tâm tình nguyện mà ngốc.

Sau đó ông trời mỉm cười với Trịnh Phong, nửa năm đua xe ngầm kia cuối cùng cũng mở ra con đường máu mà được huấn luyện viên chuyên nghiệp chiêu mộ. Một tối đó Trịnh Phong đưa Giang Mi đi ăn cơm ở nhà hàng, đó là bữa tối có ánh nến, có nhẫn, có một bó hoa hồng và một cái hôn.

Bây giờ nhìn lại thì đó là màn cầu hôn vô cùng bình thường, nhưng đặt ở thời ấy thì lại cực xao động và lãng mạn.

Giang Mi không đi học nữa vì muốn gả cho Trịnh Phong, bà phải chăm lo cho gia đình, gia đình của bọn họ.

Ông Giang nghe thấy Giang Mi muốn kết hôn thì giật nhẫn trên tay bà rồi ném ra ngoài cửa sổ, sau đó quát: "Loại chơi bời đó mà con cũng lấy? Không biết nhìn xem nó là dạng người gì à! Bố nói cho con biết, đời này bố gặp nhiều người rồi, loại người đó sau này chỉ khiến con chịu khổ mà thôi, đạt được chút thành tựu sẽ quên hết tất cả! Bố không đồng ý!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!