Chương 42: (Vô Đề)

Trịnh Phong nhìn địa chỉ trong tin nhắn điện thoại của mình, rồi gấp rút chạy đến đó.

Xưởng may Thành Hảo.

Rõ ràng từ tiệm trà sữa của Dương Kế Trầm tới đây chỉ mất khoảng một tiếng, nhưng Trịnh Phong không quen nơi này nên lại mất thêm một tiếng nữa. Vào những năm tháng không có dẫn đường trên điện thoại này thì việc tìm đường cũng là một trở ngại.

Xưởng may Thành Hảo nằm ở cuối đường Hạnh Hoa, dường như đi lên phía trước nữa cũng không có nhà nào nữa, mà nơi kia lại khuất sau một cây cầu nhỏ. Trịnh Phong không lái xe vào được nên đành phải quay đầu để đi qua một cây cầu khác tới xưởng may Thanh Hảo.

Trên đường nhỏ khúc khuỷu vẫn còn đống cát người ta xây nhà thừa lại, Trịnh Phong dừng xe bên cạnh cửa xưởng. Cánh cửa sắt đang khép hờ, ở giữa là tên của xưởng may. Diện tích của xưởng này không coi là nhỏ nhưng lại rất sâu, phải đi vào khá lâu sau đó mới thấy được đuôi xưởng. Trên nền đất xi măng ở giữa có một chiếc xe hơi, có lẽ là xe của ông chủ.

Mấy công nhân đi qua thấy có người nhìn quanh, lại bắt gặp người kia lái một chiếc xe tốt nên tưởng là bạn của ông chủ hoặc khách hàng, vì thế mới chào hỏi nhiệt tình: "Anh tìm ai à? Có phải tìm ông chủ của chúng tôi không, ông ấy đang ở tầng hai của tòa nhà kia."

Trịnh Phong mặc âu phục chỉnh tề, ông khách khí nói: "Xin hỏi cô Giang Mi làm việc ở đây à?"

Tuy trên mặt công nhân kia vẫn tươi cười, nhưng ánh mắt lại bắt đầu đánh giá, cuối cùng người đó chỉ vào xưởng bên phải: "Giang Mi ở xưởng thứ ba bên kia."

"À được, cảm ơn, tôi có thể vào không?"

"Để tôi gọi giúp anh một tiếng."

"Cảm ơn."

Nắng tháng Tư sau buổi trưa đã bắt đầu hơi gắt, mặt trời lấp ló giữa tầng mây, Trịnh Phong nhìn trời, nhưng vì quá chói mắt nên phải nhíu mày lại. Ông run rẩy lấy một bao thuốc từ trong túi ra nhưng bật lửa mấy lần mà không châm được thuốc. Trịnh Phong ngẩn ra mà nhìn thuốc lá kẹp trên đầu ngón tay, sau đó lại nhìn về phía xưởng kia.

Trịnh Phong cũng không nhớ đây đã là năm thứ mấy rồi, có lẽ đã sắp 20 năm rồi.

Ông đưa điếu thuốc lá lên miệng, rồi cố khống chế tay run rẩy mà cuối cùng cũng châm được thuốc.

Rốt cuộc ông cũng nhớ ra, đây đã là năm thứ 18 rồi.

Ông và Giang Mi đã không gặp nhau 18 năm, nhưng tất cả lại như chuyện vừa mới thoáng qua. Trịnh Phong vẫn còn nhớ như in những hình ảnh kia, ông vẫn nhớ rõ vẻ mặt và giọng nói của Giang Mi. Nhưng thực chất trong 18 năm này, cả ông hay Giang Mi đều đã thay đổi rồi.

Lần ở thang máy bệnh viện kia là lần đầu tiên sau bao nhiêu năm ông gặp lại Giang Mi. Lúc đó có muốn trở tay cũng không kịp, mà việc xảy ra trong chớp mắt ấy vẫn khiến ông nghĩ rằng mình bị hoa mắt. Họ gặp lại ở một thành phố nhỏ xa lạ, chuyện ấy hoang đường và khó tưởng tượng biết bao? Nhưng ông nhớ rõ dáng vẻ và mặt mày của người phụ nữ trong thang máy kia. Đó chính là Giang Mi.

Đến bây giờ là hơn 2 tháng, ông cũng đã phái người tìm kiếm hơn hai tháng rồi, nhưng cái tên Giang Mi này quá phổ biến, ở thành phố này cũng là vừa nắm đã được một bó to. Mà ở bệnh viện kia càng không có ghi chép gì có liên quan tới Giang Mi.

Trịnh Phong thực sự không còn cách nào khác, vì thế ông vừa phải chờ tin vừa phải phái người canh chừng ở bệnh viện. Dù đây là mò kim đáy biển nhưng cuối cùng cũng đã mò được một lần.

Ngày đó Trịnh Phong đang tiếp một ông chủ đánh gôn thì nhận được điện thoại nói Giang Mi đang ở bệnh viện. Bên kia nói bà mới từ bên ngoài đến, thế là Trịnh Phong chào hỏi rồi tới đó ngay. Khi ấy chỉ cách xa chưa quá 20 phút, nhưng 20 phút ấy lại khiến ông sốt ruột đến mức muốn đập cả tay lái. Rồi sau khi đến nơi cũng chưa kịp thở hơi nào mà đã chạy ngay về khu nội trú của bệnh viện.

Trương Huy canh ở cổng khu nội trú rồi ấp a ấp úng mà cản Trịnh Phong.

Trịnh Phong nóng tính quát: "Cậu muốn nói gì thì nói luôn đi!"

Bảo vệ bên kia chỉ vào ông: "Anh này, anh yên lặng một chút."

Trương Huy thở dài nói: "Chị dâu vừa đi ra, còn đỡ một bà cụ nữa. Bên cạnh chị ấy là một người đàn ông trung niên, hai người cười cười nói nói, hình như là người một nhà."

Lúc đầu Trịnh Phong đổ mồ hôi cả người vì nóng, nhưng khoảnh khắc ấy sau lưng ông lại trở thành mồ hôi lạnh.

Trương Huy nói: "Nhưng cũng không chắc là vậy. Người còn chưa đi xa đâu, có lẽ là ra cổng bệnh viện đón xe, bây giờ đuổi theo vẫn còn kịp."

Trịnh Phong váng vất chạy tới nhưng chỉ thấy được đuôi xe. Ông đưa mắt nhìn Giang Mi ngồi lên chiếc taxi màu vàng, còn người đàn ông kia lại thân thiết đóng cửa giúp bà, sau đó cũng ngồi vào ghế trước. Chiếc xe nghênh ngang rời đi, rồi rất nhanh sau đó đã không thấy bóng dáng.

Dù là ai thấy cảnh ấy cũng sẽ cho là người một nhà.

Cả một khoảng thời gian dài sau đó Trịnh Phong đều ngủ không ngon, giống như có thứ gì đó hút đi sinh mệnh của ông vậy. Có một lần ông đi uống rượu cùng rồi còn say đến mức nói xằng nói bậy với Trương Huy. Mà đây cũng là lần đầu tiên Trương Huy thấy ông như vậy, huấn luyện Trịnh ngày thường nhanh nhạy mà phong độ, rất biết co biết giãn, không nghiện mà cũng không mê rượu.

Dù đôi khi người này rất cố chấp, nhưng Trương Huy thấy ông đã thay đổi rất nhiều trong những năm nay rồi, có lẽ là bớt đi một chút khoa trương và ngang tàng của tuổi trẻ. Bây giờ người đã vào tuổi trung niên nên càng mềm tính và dễ nói chuyện hơn, hơn nữa cách nhìn và cách làm việc cũng đã dần khác xưa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!