Dương Kế Trầm nghiêng đầu mà hơi nhịn cười: "Nuốt nước mũi ngon không? Còn không chịu xì ra nữa?"
Khăn giấy mềm mại áp sát hai bên cánh mũi của cô, nhiệt độ từ lòng bàn tay anh cũng truyền qua khăn, mà hành động như thế lại quá thân mật. Giang Nhiễm chỉ thấy người lớn lau nước mũi cho trẻ con thế này, còn thường thường nhìn đứa bé một cách cưng chiều nữa.
Mà lúc này con ngươi đen thẫm của Dương Kế Trầm lại mang theo dịu dàng sâu thẳm, miệng cũng cười biếng nhác. Giang Nhiễm sợ nhất là nhìn vào mắt anh, bởi cô luôn không nhìn thấu được, và hầu như cũng bị anh nhìn chằm chằm tới tỏa nhiệt toàn thân.
Dịu dàng đến từ người đàn ông khinh cuồng như thế khiến người ta không ngăn trở được.
Giang Nhiễm không kiểm soát được nước mũi nên nó lại lặng lẽ chảy xuống. Cô bịt khăn giấy vào, sau đó rũ mắt, nghiêng đầu và cố gắng xì thật nhỏ.
Giang Nhiễm tuyệt vọng nhắm mắt, sóng lớn trong lòng lại cuộn trào mãnh liệt. Cô thật muốn đâm vào đậu hũ mà chết cho rồi (1), quá mất mặt.
(1) Đây là cách nói hài hước về việc muốn chết, bởi đậu hũ mềm, đâm vào không thể chết được.
Dương Kế Trầm buông tay ra, sau đó tì tay lên đầu gối mà nhìn vào gáy cô.
Hôm nay cô buộc tóc đuôi ngựa bằng dây buộc tóc chun đen có nơ bướm chấm bi đỏ. Chất tóc của Giang Nhiễm rất đẹp, thân tóc đen nhánh mà bóng mượt, chiều dài luôn duy trì ở mức trung bình. Vì đuôi ngựa rũ xuống nên cần cổ lộ ra càng trắng nõn mà tinh tế.
Dương Kế Trầm nhìn cổ của Giang Nhiễm thì mới phát hiện ra cô mặc ít hơn trước kia nhiều. Áo khoác đồng phục là kiểu mùa Thu, không phải áo khoác dày mùa Đông như cô thường mặc nữa, mà hình như bên trong cũng chỉ có một lớp áo sơ mi trắng. Áo trắng hoa nhí chìm này hơi lộ ra một chút mang đến cảm giác mềm mại biết bao.
Lúc cô xì mũi sẽ hơi thu vai lại, cũng khiến cả người mang trở nên cực kỳ mảnh mai.
Dương Kế Trầm đưa tay túm lấy cổ áo khoác đồng phục của cô rồi kéo ra.
Giang Nhiễm giật mình nên chợt đứng lên, sau đó tròn mắt không biết phải làm sao: "Anh… Anh làm gì thế?"
Cô vô thức che ngực lại.
Dương Kế Trầm sửng sốt một giây, sau đó cười tới bả vai cũng rung lên. Anh ngẩng đầu nhìn về phía Giang Nhiễm rồi nhíu mày giở thói xấu: "Tôi có thể làm gì? Em nói xem, cô nam quả nữ ở trong một phòng thì làm gì?"
Anh cố ý giảm âm lượng của câu nói sau cùng xuống, mà âm thanh ấy của anh trong căn phòng nhỏ hẹp này lại như kích tình vậy.
Giang Nhiễm nhớ tới nụ hôn lần trước, lúc ấy thật sự quá đột ngột, cũng không biết anh đã nghĩ thế nào.
Tim cô đập thình thịch, đầu cũng mau chóng hiện lên ý nghĩ: Nhanh như thế đã muốn tiếp xúc da thịt rồi à?
Không phải Giang Nhiễm chưa từng thấy nam nữ sinh kìm lòng đậu trong những lúc thế này. Có lần đại hội thể dục thể thao, cô lên nhà vệ sinh ở tầng 3 của tòa nhà thí nghiệm thì đúng lúc trông thấy một đôi nam nữ ở phòng đối diện đang hôn môi triền miên, mà tay của nam sinh kia lại vói vào trong quần áo của nữ sinh. Lúc ấy cô mới là học sinh lớp 10 nên kinh hoảng chạy mất, vì sợ học trưởng và học tỷ sẽ tới tìm mình gây phiền phức.
Lúc mới vào lớp 10, Giang Nhiễm không hề biết gì về chuyện này. Nhưng vì trong trường có lớp tâm lý sức khỏe và buổi hội đàm về kiến thức sinh lý, nên từ đó cô cũng hiểu rõ hơn một chút. Có điều không có bạn học nào cho cô biết việc đó kích thích và khiến người ta mặt đỏ tim run đến thế. Khi đó có một nữ sinh rất có kinh nghiệm nói: Các bạn không nên thấy việc này là buồn nôn. Đối mặt với người mình thích, tất thảy sẽ là tự nguyện. Không lẽ bạn không muốn hôn, muốn ôm người mình thích hay sao?
Giang Nhiễm từng suy nghĩ lung tung rất nhiều, ví dụ như Trần Hạo mà muốn hôn mình, thì liệu cô có đồng ý không? Nhưng chỉ cần tưởng tượng đến lúc Trần Hạo cúi đầu xuống, cô đã không muốn nghĩ tiếp nữa rồi. Mà lần kia Dương Kế Trầm hôn cô lại mang đến cảm giác quá tuyệt vời. Việc đó cũng giống như giấc mơ kia vậy, là chuyện khiến người ta trầm luân, cũng là điều mà cô không thể kháng cự được.
Giang Nhiễm chợt phát hiện, dù giây phút này Dương Kế Trầm có muốn chạm vào mình, có lẽ cô cũng chỉ cự nự vài lần rồi sẽ thuận theo.
Cô lắc đầu, như thế thì thật không dè dặt và không tự trọng tí nào, rồi sẽ bị người khác coi thường cho xem. Thế là Giang Nhiễm quyết định chống lại đến cùng, tay túm lấy cổ áo kia cũng siết chặt hơn.
Dương Kế Trầm nhìn biểu cảm biến hóa đa dạng trên mặt cô thì vừa tò mò mà vừa buồn cười.
Anh biếng nhác hỏi: "Em tự cởi hay tôi cởi giúp?
Giang Nhiễm nhìn anh mà không thể tin được.
Dương Kế Trầm nhướng đầu lông mày: "Ồ~ Như thế là tôi cởi giúp rồi…"
Giang Nhiễm nuốt một ngụm nước bọt rồi nói nhẹ: "Anh đừng làm bừa."
"Lại đây."
Giang Nhiễm lắc đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!