Chương 40: (Vô Đề)

Lúc đầu Giang Nhiễm không phát hiện ra có gì lạ, nhưng ngày nào người này cũng bảo mai đến, rồi sau một tuần lễ, cuối cùng cô cũng ngộ ra. Ngày mai rồi lại ngày mai, làm gì có nhiều cái ngày mai như thế, rõ ràng là anh đang lừa cô.

Sau đó Quý Vân Tiên còn phải hỏi rốt cuộc Dương Kế Trầm nói thế nào, nhưng cô cũng không biết phải trả lời ra sao.

Tháng 4 Xuân tới, từng cành cây đâm chồi nảy lộc, gió lạnh dưới ánh sáng mặt trời cũng cuốn theo một vài tia ấm áp, rồi dần dà những chiếc áo khoác nặng nề của mùa Đông cũng được cất đi.

Giang Nhiễm tắm rửa xong thì ra ngoài lấy máy sấy sấy tóc. Cô sấy được một nửa thì thấy đã hơi khô nên để kệ cho tóc khô tự nhiên, sau đó lại ngồi ngẩn người trước bàn sách.

Trưa hôm nay anh nói thế nào?

Anh nói trưa mai đến đi, sẽ mang sườn kho cho em. Đó là đồ ăn mà đầu bếp Tây Châu làm ra, như thế là có thể nếm được hương vị của quê hương.

Mỗi lần ăn cơm trưa, anh cũng không nói hay làm gì cả, mà chỉ nhìn cô ăn. Thi thoảng có lúc chưa ăn thì anh sẽ ăn cùng cô, ăn xong lại đưa cô đến cổng trường học. Đột nhiên Giang Nhiễm bớt được tiền cơm cả tuần trời, đã vậy mỗi ngày còn có thêm một cốc trà sữa miễn phí.

Nhưng bây giờ Dương Kế Trầm lại không cho cô uống nữa, mà đưa cho cô chai sữa chua uống rồi nói là phải có chừng có mực, dù sao kia cũng là đồ uống không tốt.

Vì sao anh lại muốn mở tiệm trà sữa ở gần trường? Giang Nhiễm đã dần hình thành được một ý nghĩ, nhưng ý nghĩ này lại khiến cô mất ngủ và rối bời không thôi.

Ưu sầu của thiếu nữ luôn có thể tra tấn người đến thế.

Giang Nhiễm thở dài rồi cầm bút chọc chọc vào bài thi, thực sự là không có tâm trí nào mà làm nữa rồi.

Sau đó cô xoay người nằm lì trên giường và gọi điện cho Quý Vân Tiên.

Mấy ngày này họ không ăn trưa cùng nhau, thời gian nghỉ giữa tiết lại quá ngắn nên hai người không nói được nổi mấy câu. Quý Vân Tiên và Trương Gia Khải cũng đã làm hòa, sau đó lại càng như keo như sơn. Trương Gia Khải vừa đến trường đã đón cô ấy đi, mà cô thì ngày nào cũng được Dương Kế Trầm đưa đón.

Ở trong mắt Dương Kế Trầm thì tất cả những việc này đều là thuận theo tự nhiên. Nhưng với Giang Nhiễm thì mỗi phút mỗi giây đều là mở cờ trong bụng và thấp thỏm khó mà bình tâm được. Cô cứ bơi cứ bơi trong hũ mật này, nhưng bơi mãi mà vẫn không tới bờ được.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, Giang Nhiễm nghĩ mình sắp suy nhược thần kinh luôn rồi, nhưng cô cũng rất hưởng thụ quá trình này.

Giang Nhiễm ôm bạch tuộc bự làm đệm dưới ngực, thỉnh thoảng lại bóp bóp vào chân của nó một chút.

Quý Vân Tiên ở đầu kia vẫn luôn ngập tràn sức sống như thế: "Ô, sao hôm nay lại gọi điện cho tao thế?"

Giang Nhiễm nhìn về phía cửa kia một chút, sau khi xác định không có động tĩnh gì thì mới hạ giọng nói: "Tao thấy buồn bực quá."

"Buồn bực cái gì? Gần đây mày cười rất ngọt mà?"

Giang Nhiễm sờ mặt mình: "Có à?"

"Có, trưa nào từ chỗ Trầm ca về mày cũng vui như hoa. Tao thấy thỉnh thoảng mày còn ngồi đó cười như đồ ngốc nữa, đúng kiểu thiếu nữ mộng mơ ấy."

Mặt Giang Nhiễm đỏ ửng: "Mày mới mơ mộng."

"Ha ha, mày còn chối đi. Gần đây Trầm ca có nói gì với mày không? Tao hỏi Gia Khải cho mày nhưng anh ấy sống chết không chịu nói. Tao thấy nhất định là có gì đó, ví dụ như Trầm ca thích mày."

Giang Nhiễm nhỏ giọng nói: "Tao cũng nghĩ anh ấy có ý với tao. Gần đây tao còn thấy anh ấy cố tình tìm tao tới ăn cơm."

Quý Vân Tiên ở đầu bên kia cười ha ha: "Đương nhiên là cố tình rồi, đừng bảo tao là bây giờ mày mới nhận ra nhé?"

"…"

"Có điều trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tưởng mà, đúng là Trầm ca chưa nhận ra được thì phải."

Giang Nhiễm chọc chọc vào mắt bạch tuộc: "Mày nói nếu anh ấy thích tao, thì thích cái gì? Tao thấy mình chẳng có điểm nào tốt. Người khác còn có tài năng, tao thì chẳng biết gì cả."

Từ nhỏ đến giờ, ngoài thành tích tốt một chút thì Giang Nhiễm thật sự không có gì quá nổi bật. Nói đến vẽ tranh thì có thể vẽ heo thành bươm bướm, hát hò thì có thể hát quốc ca thành nhạc thiếu nhi. Mà ngay cả nhảy cô cũng làm không ra hồn vì động tác quá cứng. Lần biểu diễn trước suýt chút nữa đã giết chết Giang Nhiễm, mà đó cũng là lần đầu tiên cô lên sân khấu biểu diễn.

Mặt mũi Giang Nhiễm bình thường, lại không biết ăn mặc như các bạn nữ khác. Gia đình phổ thông, thậm chí còn là gia đình đơn thân, không giống những người có người nhà giỏi giang kia. Về tính cách thì cũng là kiểu phổ thông, không có gì đặc biệt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!