Lão Ngũ hơi thu lại vẻ phóng túng nhưng lại không tin: "Đừng đùa tôi chứ, nếu đây là người của cậu thật, thì sao lại cho cậu ôm ôm ấp ấp mấy cô khác? Đúng không, em gái nhỏ?"
Dương Kế Trầm cười cười: "Vì chưa theo đuổi được chứ sao?"
Lão Ngũ càng không tin: "Yang, có cô gái nào cậu không theo đuổi được ấy hả?"
"Khéo thật, đúng là có đấy."
Giang Nhiễm không lên tiếng, cô không ngốc, cũng biết anh đang giải vây cho mình.
Dương Kế Trầm híp mắt rít một hơi thuốc lá, anh khẽ hất hàm ra hiệu cho người phụ nữ bên trái tránh ra. Người phụ nữ đó biết điều lắc mông rời đi. Bên cạnh Giang Nhiễm không còn ai nên mùi thuốc lá dần bay tới. Mùi hương kia mau chóng bao quanh cô, tựa như đang biểu thị điều gì vậy.
Dương Kế Trầm: "Em qua đây."
Giang Nhiễm ngẩng đầu, người lại như cứng đờ. Anh lặp lại một lần nữa: "Em qua đây."
Giang Nhiễm hít sâu một hơi, cứng ngắc đi đến trước mặt anh.
Dương Kế Trầm cười nhẹ một tiếng: "Đứng đó làm gì, ngồi xuống."
Giang Nhiễm ngồi xuống một cách cứng ngắc. Cánh tay anh vẫn còn đặt trên thành sofa, khi ngồi xuống vai cô hơi chạm vào tay phải của anh, giống như… bị anh ôm vậy.
Đột nhiên bả vai Giang Nhiễm bị siết chặt, tay anh từ phía sau rơi xuống, cũng vừa lúc ôm lấy bờ vai cô.
Lần này là bị ôm thật rồi.
Dương Kế Trầm dùng lực ôm lấy khiến cả người cô tiến vào trong ngực anh. Hai vai Giang Nhiễm tạo thành độ cung tròn, đầu kề ở hõm cổ của Dương Kế Trầm.
Cánh tay của anh rất có lực, lồng ngực cũng cứng rắn như thế, có lẽ bình thường là có rèn luyện.
Dương Kế Trầm vỗ vỗ vai cô rồi cúi xuống nhìn: "Theo đuổi em lâu như thế rồi, hôm nay có muốn trả lời không? Nếu em không muốn ở bên anh, ông đây cũng không lãng phí thời gian nữa."
Toàn bộ hơi thở của anh đều phả lên mặt cô khiến từ cổ tới mang tai của Giang Nhiễm đỏ hết lên. Từ nhỏ tới lớn, đây là lần đầu tiên cô dựa vào gần người khác phái như thế.
"Hửm? Nói chuyện."
Giang Nhiễm nhẹ giọng nói câu "được".
Ánh mắt Dương Kế Trầm nhàn nhạt, khóe môi nhếch lên cười: "Lão Ngũ, nhờ phúc của ông, bây giờ xem như theo đuổi được rồi."
Lão Ngũ đâu có mù, nhìn thế nào cũng thấy Giang Nhiễm gượng gạo. Mấu chốt là vẻ trong sáng như nước kia khiến lòng ông ta ngứa ngáy không thôi, chưa đến Hoàng Hà chưa cam lòng.
Lão Ngũ lưu manh nói: "Em gái nhỏ, em đừng sợ, không thích thì không thích, đừng để mình phải oan ức."
Ngón tay Dương Kế Trầm vân vê vành tai của cô: "Ngũ ca nói em không thích tôi, là như thế đúng không?"
Tai Giang Nhiễm như bốc cháy, cháy tới mức đỉnh đầu cô cũng bốc lên hơi nóng.
Giang Nhiễm phát hiện lúc này nói chuyện cực kỳ mất sức, vì thế cô thẳng thắn lắc đầu, coi đó là phủ định.
Lão Ngũ kẹp xì gà rồi nói: "Vậy em hôn một cái đi."
Giang Nhiễm ngạc nhiên liếc nhau với Dương Kế Trầm một cái. Trong con ngươi đen như mực của anh có thứ ánh sáng nhàn nhạt, nhưng vẫn hờ hững như trước.
Lão Ngũ: "Không dám hôn? Người đàn ông mình thích mà cũng không dám hôn?"
Ánh mắt của Dương Kế Trầm rơi xuống môi cô. Màu son tươi đẹp rất hợp với cô, màu son ấy ở dưới ánh đèn lại càng quyến rũ thêm vài phần. Thế nhưng đôi mắt to kia lại nhuốm đầy khẩn trương.
Anh cười khẽ, rồi nhìn về phía lão Ngũ mà con ngươi hơi trầm xuống: "Phải hôn mới thôi đúng không."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!