Chương 39: (Vô Đề)

Nữ sinh muốn xin số điện thoại kia thu tay lại rồi lườm Giang Nhiễm mấy lần, sau đó cô ấy cầm cốc trà sữa "xoẹt" một cái và bước ra khỏi tiệm. Mà các nữ sinh ở bên cạnh lại đang đánh giá Giang Nhiễm, chỉ trong một giây ngắn ngủi thôi, họ đã thu được đủ các tin tức liên quan rồi.

Đây là lần đầu tiên trong đời Giang Nhiễm bị chú ý đến thế.

Trong tiệm líu ríu ầm ĩ khiến người ta đau đầu, Dương Kế Trầm thả chân xuống rồi dập thuốc và nói: "Hôm nay không bán, mời các bạn học về đi thôi."

Có tiếng nữ sinh khác trêu chọc: "Bà chủ đến đã đóng cửa, như thế thì làm ăn phất lên thế nào được?"

Có người nói: "Mày thì biết cái gì, tiệm này mở ra có phải vì mày đâu."

Nữ sinh kia đi qua chỗ Giang Nhiễm rồi cười nói: "Bạn học, bạn trai của cậu đẹp trai thật đấy!"

Giang Nhiễm chỉ hận không tìm được lỗ để chui xuống.

Sự náo nhiệt này đã mau chóng kết thúc bằng việc ông chủ Dương báo dừng buôn bán. Mọi người lục tục rời đi, nhân viên cửa hàng cũng vui mừng dọn dẹp một chút rồi ra về.

Trương Gia Khải bước từ phòng vệ sinh ra trông thấy Quý Vân Tiên và Giang Nhiễm thì hơi giật mình.

Trong tiệm không còn ai nữa, bốn người ngồi trên sofa anh nhìn em, em nhìn anh.

Giang Nhiễm nhìn cốc ca cao nóng trước mặt thì đầu óc ong ong. Cô lặng lẽ liếc nhìn Dương Kế Trầm, anh cũng đang nhìn cô chăm chú, lông mày còn hơi nhướng lên.

Trương Gia Khải và Quý Vân Tiên đang giận nhau, nên anh ấy cười với cô ấy, nhưng cô ấy lại xụ mặt ra cho anh xem.

Bầu không khí lại trở nên kỳ lạ.

Cuối cùng vẫn là Dương Kế Trầm phá vỡ cục diện cứng nhắc này. Anh hơi nâng cốc lên rồi hỏi Giang Nhiễm: "Không uống?"

"À… Uống."

Dương Kế Trầm hỏi hai cô: "Ở đây ăn cơm xong rồi về chứ?"

Quý Vân Tiên lườm Trương Gia Khải rồi tức giận nói: "Em không ăn, em đi trước."

Cô ấy nói xong thì nhấc túi lên giả vờ định đi, Trương Gia Khải nóng nảy kéo cô ấy lại, nhưng Quý Vân Tiên giãy ra hai lần rồi chạy ra ngoài.

Trương Gia Khải thở dài nói: "Hai người ăn đi, em đuổi theo cô ấy."

Dương Kế Trầm nhìn bóng lưng của họ rồi cười cười, sau đó hỏi Giang Nhiễm: "Muốn đi đâu ăn?"

Giang Nhiễm căng thẳng nói: "Đâu… Đâu cũng được."

…..

Hai người vào quán cơm nhỏ ở gần trường và gọi một phần cá nướng với hai bát cơm trắng, khi ăn xong thì trời đã tối đen rồi. Giang Nhiễm bị hơi cay làm cả người nóng lên, mặt cô đỏ thành cà chua, tuy đã uống một cốc nước lớn mà vẫn phải xuýt xoa vì cay.

Quán ăn đông người lại ồn ào, hai người không nói chuyện được bao nhiêu, Giang Nhiễm cũng bị cay tới không mở được miệng.

Đèn rực rỡ mới lên, trên đường người xe như nước, trong tiểu khu cũng có những người ăn cơm tối xong và dắt chó thành tốp năm tốp ba mà đi tản bộ. Màn đêm đen như mực đầy sao nhỏ lấp lánh, trong không khí cũng tràn ngập hương vị của mùa Xuân.

Giang Nhiễm vừa đi vừa uống nước.

Dương Kế Trầm nhìn mắt cô rưng rưng thì cười nhẹ: "Không ăn được cay à?"

"Vâng… Đồ ăn trong nhà khá thanh đạm. Mẹ em cũng không ăn cay được, em giống mẹ, nghe bà kể nhà em bên kia đều không thích ăn cay."

"Nhà em bên kia? Em nói đây là phong tục của Mặc Thành?"

Giang Nhiễm như không uống nổi nước nữa, cô vặn nắp lại rồi dùng hai tay cầm chai nước: "Em không phải người Mặc Thành."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!