Trương Gia Khải và Dương Kế Trầm đánh mạt chược xong thì đã là 4 giờ chiều, sau khi Chu Thụ và Hạ Quần về quê thì các hoạt động giải trí cũng ít đi nhiều. CRRC vừa kết thúc nên cả người cũng thư giãn hơn. Bọn họ lại không giống mấy đội chuyên nghiệp coi thi đấu quan trọng hơn cuộc sống, rồi ngày nào cũng luyện tập không dứt kia.
Thời vừa tiếp xúc với xe đua, ai ai cũng một bầu nhiệt huyết, ai mà không muốn làm người đứng đầu. Nhưng thật sự đi tới đây rồi, có đôi lúc Trương Gia Khải lại thấy như mình không nhìn thấu, anh ấy không biết rốt cuộc Dương Kế Trầm đang nghĩ gì. Đội chuyên nghiệp có ưu thế của đội chuyên nghiệp, nhưng anh lại rất khinh thường, mà mấy người Chu Thụ cũng không bận tâm.
Đây là loại nghề phải mạo hiểm cả mạng sống, không lẽ cứ chơi theo nghề này cả đời hay sao? Đôi lúc Trương Gia Khải thấy mình không được vĩ đại như vậy. Khi một người có thành tựu nào đó trong một lĩnh vực, thì họ thường không thể thoát khỏi lĩnh vực ấy. Một bên là vừa hưởng thụ cảm giác vinh dự và thỏa mãn, một bên là thấy mệt mỏi nhưng không thoát ly hoàn toàn được. Vì anh ấy hoàn toàn không biết gì về lĩnh vực khác.
Nếu mất đi đua xe, anh ấy chính là một kẻ vô dụng.
Trước kia Dương Kế Trầm cũng hay nói anh không muốn làm việc này cả đời, mà Trương Gia Khải lại không hiểu được anh.
Gần đây Trương Gia Khải bắt đầu ưu sầu chuyện này vì Quý Vân Tiên. Con nhóc điên điên khùng khùng kia rất yêu hơi thở tự do và không bị ràng buộc trên người anh. Nữ sinh nhỏ rất dễ bị thu hút bởi những thứ kích thích, huống hồ cô ấy vốn yêu đua xe từ trước.
Nhưng anh ấy không được người khác tạo điều kiện như Dương Kế Trầm. Tố chất của anh ấy và mấy người Chu Thụ rất bình thường, gắng gượng lắm thì cũng đủ để kiếm miếng cơm. Hơn nữa lại là thứ mình thích, nên mọi người đều liều mình hơn mấy phần.
Ngày đó Trương Gia Khải nghe Dương Kế Trầm muốn mua nhà xong, thì khi về cũng mở sổ tiết kiệm ra xem. Sau đó anh ấy gọi điện cho Quý Vân Tiên nói chuyện một lúc, rồi hỏi cô có yêu cầu gì đối với một nửa còn lại không. Quý Vân Tiên lại không tim không phổi nói rằng hai chân hai tay khỏe mạnh, cả người đẹp trai là tốt rồi.
Trương Gia Khải ưu sầu vô cùng, trong sổ tiết kiệm chỉ có 10 vạn tệ, có thể cho cô ấy thứ gì đây?
Sau đó anh ấy nói rõ ý nghĩ này của mình với Quý Vân Tiên, thì cô ấy lại giận điên lên. Quý Vân Tiên hỏi chẳng lẽ anh muốn bỏ xe đua rồi đi làm việc khác, nếu thế thì anh vẫn là anh chắc? Làm việc mình thích là tốt rồi!
Trương Gia Khải lại thấy tính cô trẻ con nên không hiểu được hiện thực tàn khốc, cuối cùng hai người bất đồng quan điểm mà ầm ĩ một trận như thế.
Sau khi tan cuộc mạt chược, Dương Kế Trầm nhận một cuộc điện thoại nên như muốn đi đâu đó. Trương Gia Khải thở dài: "Cùng đi ăn bữa cơm không?"
Dương Kế Trầm cầm chiếc Nokia trong tay mà xoay hai vòng, sau đó cười nói: "Hôm nay thứ Sáu, không đi tìm em ấy à?"
"Tìm em ấy? Tìm để bị em ấy mắng chắc?"
"Đợt trước bị mắng cũng vui lòng còn gì?"
Trương Gia Khải: "Em còn chưa nghĩ thông, nghĩ thông rồi lại tìm em ấy nói chuyện cho rõ. Cùng ăn bữa cơm không?"
Dương Kế Trầm móc chìa khóa xe rồi đi về phía chiếc xe vừa mua: "Trong tiệm có việc, không ăn."
"Được… Đợi đã, trong tiệm?" Trương Gia Khải không tin được mà hỏi lại.
Dương Kế Trầm đã thuê lại tiệm gà rán kia từ 2 tháng trước, sau đó thuê người thiết kế và trang trí, rồi tự mình cũng bỏ tâm sức vào đó, có điều về cơ bản vẫn là thuê người khác làm. Mà anh không nói chuyện này với ai khác vì sợ Giang Nhiễm biết sớm, tới lúc đó dọa cô sợ chạy mất thì hỏng.
Cũng giống như tối hôm đó vậy, anh đúng là nhất thời mê mang nên mới không kiềm được mà hôn cô. Khi thấy Giang Nhiễm không phản kháng thì lại càng hôn sâu hơn. Lúc sau tỉnh táo lại một chút mới thấy thật may mắn, hình như Giang Nhiễm không bị dọa sợ, nhưng lại cũng như không có chuyện gì xảy ra vậy.
Vừa nghĩ tới đó, Dương Kế Trầm đã không nhịn được mà cong khóe miệng.
Trước kia cô trốn anh, sợ anh, nói vài câu thôi cũng đã vội tới cuống cuồng, còn bây giờ dường như ở cạnh anh cũng không tệ lắm.
Nếu ngẫm lại thì nụ hôn kia vẫn là một bước phát triển tốt. Ít nhất cũng để lòng anh có ít manh mối rằng Giang Nhiễm có cảm giác với mình.
Nhưng việc này không vội vàng được, anh sợ mình xung động rồi dọa người chạy mất, bởi người kia giống như chú thỏ không chịu nổi kinh hãi vậy.
Một khoảng thời gian trước tiệm trà sữa đã được cấp giấy phép kinh doanh và giấy chứng nhận an toàn vệ sinh thực phẩm. Trước đó, anh lấy một ít trà sữa cho Giang Nhiễm uống thử. Nghe cảm nhận và biểu cảm của cô thì có vẻ như cô rất thích loại trà sữa này.
Sau nụ hôn kia, anh nghĩ nên để cô từ từ. Có điều hai ngày nay thấy cô ăn không ngon ngủ không yên, cũng không gần gũi mới mình nữa, thì Dương Kế Trầm định tìm lúc thích hợp nói cho Giang Nhiễm biết.
Anh cũng vốn không định giấu giếm mấy người Trương Gia Khải.
Dương Kế Trầm nói: "Muốn đến xem không?"
"Xem, đương nhiên là phải xem rồi!"
…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!