Tay Dương Kế Trầm dần rời xuống dưới, từ sau gáy của cô đến bả vai và lưng, sau cùng là đến eo. Áo khoác mỏng manh cũng mau chóng bị siết lại tới mức ôm sát đường cong trên cơ thể cô. Một tay khác của anh cầm lấy tay cô rồi khoác lên bả vai của mình, sau đó hai tay cùng lúc dùng lực khiến lồng ngực của hai người áp sát lại với nhau.
Giang Nhiễm ngồi trên đùi Dương Kế Trầm và cao hơn anh khoảng nửa cái đầu, cô cúi đầu và dường như cũng che khuất ánh sáng phía trên.
Dương Kế Trầm thấy cô không đẩy mình ra thì trong lòng lại như có đốm lửa bùng lên khiến huyết dịch cả người bắt đầu sôi trào.
Môi của cô ngọt hơn anh nghĩ, cũng mềm hơn anh tưởng.
Giang Nhiễm đã sắp ngạt thở mất rồi, từ đầu tới cuối người này vẫn luôn càn quấy mà đưa răng cắn nhẹ như mưa giông gió bão ập tới.
Tay cô đặt trên bả vai anh hơi nắm lấy lớp áo, rồi cũng căng thẳng tới mức run rẩy.
Anh vừa uống trà sữa xong, hình như là vị ca cao. Từ lúc anh xâm lược tới giờ, vị ngọt ấy đã bắt đầu lan tràn trong toàn bộ khoang miệng của cô.
Đây là nụ hôn đầu tiên của cô, nụ hôn đầu tiên với người mình thích, nụ hôn mang theo vị ngọt.
Giang Nhiễm nghĩ cả đời mình sẽ không quên được nụ hôn này.
Vào một tối Xuân bình thường, trong tiết trời ấm áp lại hơi xao động, vạn vật đã trút đi mùa Đông giá rét đìu hiu, cỏ non cũng vừa mới nhú lên đầu nhọn, thì những rung động cô giấu tận đáy lòng đã bị quấy nhiễu tới rối loạn.
Cô không dám chủ động, cũng không biết phải đáp trả thế nào. Anh lại như vô tình hay cố ý dụ dỗ cô qua rồi vừa co vừa duỗi như đánh du kích. Dương Kế Trầm nhướng mày và ngậm luôn lấy đầu lưỡi của cô, Giang Nhiễm bỗng nhiên bị mút nhẹ một cái nên "ưm" lên vì đau.
Giang Nhiễm không biết đã qua bao lâu, chỉ là lúc anh tách ra thì môi cô đã run lên và phải thở hổn hển rồi.
Hai người đối trán với nhau, trong mắt cũng chỉ có đối phương, rồi xen giữa là những hơi thở hỗn loạn.
Dương Kế Trầm dùng một tay ôm lấy cả người cô, một tay khác đặt chếch lên trên eo. Anh rũ mắt xuống, rồi lại nhẹ nhàng mút lấy môi cô như chưa đã thèm.
Ánh mắt Giang Nhiễm mê mang, cô sững sờ nhìn anh, mà dáng vẻ và sắc mặt ấy lại như đồ ngốc vậy.
Còn anh lại rất ung dung và bình tĩnh, đôi con ngươi thâm thúy kia vẫn luôn nhìn cô từ đầu tới giờ.
Giang Nhiễm ngồi tới nóng mông, tim cũng đập thật nhanh, như thể có thứ gì đó nóng rực muốn vọt ra từ cơ thể của cô vậy. Cả người cô rơi vào trạng thái phấn chấn, nhưng một giây sau lại không biết phải làm sao.
Cô nuốt một ngụm nước bọt, trong miệng vẫn là vị ngọt kia.
Khóe miệng Dương Kế Trầm cong lên, sau đó anh dùng âm lượng chỉ hai người nghe thấy mà hỏi nhỏ: "Ngon không?"
Giang Nhiễm: "Ưm? Dạ?"
Giọng của cô vừa mềm vừa nhỏ nhẹ như đang hờn dỗi, trong đó còn chứa cả vẻ quyến rũ như tiếng rên của phụ nữ nữa.
Ánh mắt Dương Kế Trầm nhìn cô chợt sâu thêm một chút, anh hài hước nói: "Đừng dùng âm thanh đó nói chuyện với tôi. Hôm nay tôi uống rượu, em phải biết, đàn ông uống rượu rất dễ mất khống chế."
"Em…" Giang Nhiễm suýt bị ngạt thở vì dăm ba câu của anh.
"Em cái gì?"
Giang Nhiễm cúi đầu không nói, mặt cũng ửng hồng.
Dương Kế Trầm ôm eo cô rồi nhéo một cái nhưng vẫn không buông người ra. Anh cười nhẹ rồi nhìn chằm chằm vào mặt cô mà hỏi: "Trà sữa tôi cho ngon hay cậu ta cho ngon?"
Cậu ta?
Giang Nhiễm ngước mắt mà hơi kinh ngạc nhìn Dương Kế Trầm.
"Sao anh lại biết?"
Một câu hỏi đơn thuần này khiến mày kiếm của Dương Kế Trầm chau lên, nghe vào tai anh thì câu này như Giang Nhiễm bị anh bắt gian tại trận rồi hoảng hốt hỏi ngược lại vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!