Chương 36: (Vô Đề)

Cậu nhóc kia cũng xuống xe ở cổng Nhị Tà theo cô, sau đó cũng không nói thêm lời thừa thãi mà chỉ cười nói hẹn gặp lại học tỷ.

Giang Nhiễm thấy thật đau đầu, nếu như bị Giang Mi hoặc người ở gần đây bắt gặp rồi không biết lại cho là cô yêu sớm.

"Này…" Giang Nhiễm gọi cậu ấy lại, cậu ấy từng giới thiệu tên mình là gì đó nhưng cô luôn không nhớ được.

"Dạ?"

Giang Nhiễm nói: "Mai đừng đưa tôi về nữa, được không?"

Hàng lông mày nhỏ của cô hơi nhăn lại, giọng điệu cũng nghiêm túc. Nụ cười trên mặt cậu nhóc dần tan đi, cậu ấy cúi đầu xuống rồi nói: "Ngoài cách này thì em không nghĩ ra cách nào khác để theo đuổi con gái nữa, ai cũng bảo da mặt phải dày một chút mà."

Trừ mỗi ngày mua trà sữa và đưa cô về nhà ra, cậu nhóc này cũng không làm bất kì chuyện gì quá đáng. Chỉ là dù một người có tốt bao nhiêu đi nữa, cũng không bao giờ tiến được vào thế giới của người đã có ai đó trong lòng.

Giang Nhiễm cười bất đắc dĩ: "Nhưng cũng phải biết tiến biết lùi, ví dụ như cậu theo đuổi tôi, nếu tôi có cảm giác với cậu thì tôi nghĩ hôm nay tôi sẽ không nói cậu đừng đưa về nữa, mà sẽ ngầm chấp nhận hành động của cậu. Nếu con gái không có cảm giác với cậu thì hành động như thế sẽ khiến cho họ rất bối rối. Tôi thật sự không có ý kia với cậu, mà tôi cũng sắp thi tốt nghiệp trung học rồi."

"Về sau chúng ta có thể thi vào cùng một trường mà."

Giang Nhiễm hơi sửng sốt, cô thấy có lẽ không thể khơi thông được cậu nhóc này rồi.

Cậu nhóc nói: "Em thật sự rất thích chị, cũng đã chú ý đến chị từ lâu. Em tưởng rằng chị và Trần Hạo sẽ thành đôi nhưng về sau lại thấy không phải vậy. Mọi người cũng nói chị với tay đua kia là một đôi, nhưng hình như cũng không phải nốt. Có lẽ… Có lẽ bây giờ chị vẫn chưa phát hiện được điểm tốt của em?"

Giang Nhiễm: "…"

Sau khi giằng co mấy giây, giọng điệu của Giang Nhiễm đã cứng rắn hơn một chút, cô cũng không còn cười với cậu ấy nữa: "Tôi cũng có người mình thích, nhưng tôi sẽ không ở bên người mình thích theo cách của cậu. Nếu anh ấy không muốn tôi xuất hiện bên cạnh, thì chỉ cần một dấu hiệu thôi, tôi cũng sẽ tránh xa ra. Nếu anh ấy đưa cho tôi một cành ô

-liu, tôi mới có thể tới gần."

Thế nên đôi khi cô cảm thấy Dương Kế Trầm thích mình, có lẽ không phải sâu đậm hoặc là kiểu tình cảm nghiêm túc mà cố chấp, nhưng anh có hứng thú với cô.

Từ ngày mới bắt đầu, anh đã có hứng thú không tên với cô rồi. Lúc đầu Giang Nhiễm cho là anh luôn trêu ghẹo con gái, nhưng bây giờ lại như có gì đó không giống vậy. Dường như những chi tiết nhỏ mập mờ kia chỉ phát sinh khi anh tiếp xúc với cô. Cô thấy với anh mà nói, mình là khác biệt.

Vì Dương Kế Trầm đang chủ động đến gần cô, vì thế cô cũng bằng lòng tới gần anh, hoặc là ở nguyên tại chỗ chờ anh.

Nếu anh là một người lạnh lùng ít nói không giúp cô gắp gấu bông, không mua trà sữa cho cô, không có việc gì thì sẽ không đến phòng cô, thì Giang Nhiễm nghĩ mình sẽ không có dũng khí tiếp xúc với anh như vậy.

Biểu cảm của cậu nhóc ngưng trọng, cũng là vẻ muốn cười mà không cười nổi: "Trong lớp có rất nhiều nữ sinh thích em, nhưng chị là nữ sinh duy nhất em theo đuổi, cũng đã bỏ vào rất nhiều tâm tư vào, em có chỗ nào không tốt à? Nếu người chị thích kia thật sự thích chị, thì sao không thẳng thắn như em nói với chị thế này? Đàn ông mà chơi trò mập mờ thì không đáng mặt đàn ông chút nào."

Giang Nhiễm nói: "Tình cảm không phải thứ trắng đen rõ ràng, với đối tượng nào cũng phải có quá trình quen biết, tiếp xúc và hiểu rõ. Nếu chỉ vì động lòng nhất thời và ấn tượng tốt mà đã đi thổ lộ thì là quá vọng động rồi. Mà con trai chơi trò mập mờ với nhiều nữ sinh vào cùng một thời điểm mới không đáng mặt con trai chút nào."

Dương Kế Trầm không phải người như vậy, nếu anh là vậy, thì sao lúc trước lại từ chối Chúc Tinh.

Giang Nhiễm thấy mình chợt không nhịn được ai khác phê phán anh, vì thế giọng điệu trả lời cũng nóng nảy hơn mấy phần.

Cô hít vào một hơi nhàn nhạt rồi nói: "Nếu mai cậu vẫn tiếp tục đưa tôi về, tôi chỉ có thể bảo bố mẹ mình đưa đón."

Cậu nhóc kia mở mắt thật to, rồi không tin được mà nhìn Giang Nhiễm: "Chị rất ghét em à?"

"Tôi không ghét vì tôi không quen cậu, tôi chỉ không thích hành động này thôi. Tôi về trước đây, cậu cũng về nhà sớm đi."

Cậu nhóc vẫn nhìn theo bóng lưng của Giang Nhiễm, mãi tới khi không nhìn thấy gì nữa thì mới ủ rũ cúi đầu lên xe buýt.

Đến bến thứ năm, cậu ấy bước xuống để đổi sang xe buýt khác, sau đó về đến bến nhà mình thì ngơ ngơ ngác ngác xuống xe. Lúc này sắc trời đã tối, kể cả bóng người dưới đất cũng đã sắp không thấy rõ.

Đột nhiên sau lưng cậu ấy có hai luồng đèn chiếu tới. Đèn xe chiếu sáng cả con hẻm nhỏ, cũng khiến bóng của cậu nhóc kéo dài tới vô hạn.

"Này." Cuối ánh đèn có tiếng gọi biếng nhác của người đàn ông.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!