Ngày Dương Kế Trầm trở lại Mặc Thành là ngày thời tiết ấm nhất trong khoảng thời gian gần đây. Anh ngồi tàu hỏa 7 – 8 tiếng liền, lúc đến bến thì đã là giữa trưa rồi.
Anh xa quê từ năm 18 tuổi, sau đó chỉ có Tết mới trở về. Vương Lệ Vận mất vào mùa Đông, lúc đó mới chỉ sang năm mới được 4 – 5 ngày. Sau khi mai táng đơn giản xong, Dương Kế Trầm đưa tro cốt về quê và mua một vị trí trong khu mộ kia. Mộ của bà nằm cách mộ của Dương Siêu 5 hàng. Không biết là trùng hợp hay ý trời là vậy, mà Dương Siêu cũng mất vào mùa Đông, rất gần với ngày giỗ của Vương Lệ Vận.
Mà trùng hợp không chỉ có một chuyện của Dương Siêu, thời điểm Lâm Chi Hạ xảy ra tai nạn xe cộ cũng là mùa Đông. Lúc Lâm Chi Hạ xuất ngoại là mùa Đông, mà tro cốt được đưa về nước cũng là mùa Đông.
Khi đó Dương Kế Trầm cảm thấy chuyện tà ma quỷ quái thật không hợp thói đời. Một năm bốn mùa thì mùa Đông trở thành mùa mà anh ghét nhất.
Sau khi ra khỏi bến tàu, Dương Kế Trầm mua một bao Ngọc Khê ở tiệm tạp hóa. Dưới ánh mắt trời ấm áp, cả người anh cũng dần thoải mái hơn. Trước đó chen lấn trên tàu hỏa tới trưa, chỗ anh ngồi chật hẹp mà đông người, vì thế cả người cũng như sắp rời ra thành từng mảnh.
Dương Kế Trầm ngậm thuốc lá rồi lấy điện thoại ra từ trong túi áo khoác. Anh mở mục nhắn tin với Giang Nhiễm, sau đó cau mày và nhanh chóng đánh xuống dòng chữ: Tôi về rồi.
Mỗi lúc tối trời anh sẽ hỏi cô đang làm gì, nhưng đã hai ba ngày rồi chưa nhận được tin trả lời của cô. Mà Giang Nhiễm không cho anh nói chuyện với cô, nói là tối phải làm bài tập, nên Dương Kế Trầm cũng không gọi điện qua.
Dương Kế Trầm rít một hơi khói, rồi nhìn chằm chằm màn hình mà bật cười, sau đó nói nhỏ: "Bé con bận ghê nhỉ."
Anh thu điện thoại lại rồi đút một tay vào trong túi áo, một tay còn lại cầm điếu thuốc, sau đó chậm rãi đi đến ven đường và tiện thể gọi một chiếc taxi.
Lúc Dương Kế Trầm về đến cổng Nhị Tà thì nhận được điện thoại của Trương Gia Khải.
Trương Gia Khải: "Anh, lúc nào anh mới về? Tối nay Chu Thụ với Hạ Quần định về quê, có khi tháng sau mới quay lại."
Dương Kế Trầm trả tiền cho tài xế taxi rồi cầm ba lô xuống xe, anh vừa đi vào trong viện vừa mở cửa và nói: "Tôi về rồi."
Trương Gia Khải ở bên kia ngẩn ra: "Mấy giờ anh về tới? Sao không nghe anh nói gì?"
"Hôm qua vừa mới quyết định xong."
"Bọn em định ăn bữa cơm chia tay, sau đó đến quán bar chơi một chút. Em gửi địa chỉ cho anh."
"Được."
Mới chỉ rời đi nửa tháng mà trong phòng không người đã sinh ra mùi nấm mốc rồi, Dương Kế Trầm mở cửa thông gió, rồi khi mở đến cửa của căn phòng kia thì chợt dừng lại.
Cửa sổ đối diện của Giang Nhiễm không kéo rèm lại. Ánh nắng chiếu vào trong phòng cô, bên trong là chăn đệm hoa nhí được gấp chỉnh tề và đặt trên đầu giường cùng bạch tuộc bự. Ngoài ra còn có bàn sách cũ màu gỗ đậm, trên bàn bày một loạt các loại sách, trên tường còn dán các loại giấy ghi chú xanh xanh đỏ đỏ. Căn phòng của cô gái nhỏ trông thật ấm áp mà dễ chịu, cũng giống như người nào đó vậy.
Sau khi ở quê hơn 10 ngày, Dương Kế Trầm nằm trên giường ngủ cũng sẽ mơ thấy cô.
Bóng hình mảnh mai, tóc búi tròn lên cao, khăn quàng cổ màu đỏ bao lấy cần cổ trắng nõn và xinh đẹp kia. Cái đầu nhỏ sẽ hơi co lại, mỗi lần anh trêu, cô sẽ mở mắt thật to rồi chớp chớp hàng mi, sau đó mặt lại phiếm hồng như hoa đào tháng Ba.
Anh không chỉ ra được Giang Nhiễm có điểm gì đặc biệt, mà lúc mới gặp cũng chỉ thấy cô là một cô bé mười mấy tuổi chưa trưởng thành mà thôi.
Dương Kế Trầm đã tiếp xúc với đủ loại phụ nữ, dịu dàng quan tâm cũng tốt, gợi cảm xinh đẹp cũng xong. Thế nhưng bề ngoài chỉ là bề ngoài, dù tính cách có tốt thì không hợp vẫn là không hợp.
Với anh mà nói, cùng là phái nữ nhưng những phụ nữ kia kìm nén quá nhiều.
Đâu giống như cô, bị trêu như thế cũng không nhăn nhó không giả bộ, thứ cô cho anh đều là những phản ứng chân thật và thuần túy nhất.
Khi nhớ lại anh vẫn có thể bật cười được.
Nửa tháng này Dương Kế Trầm ở nhà bố mẹ của Vương Lệ Vận, cũng chính là nhà ngoại của anh. Ông bà cụ vẫn còn khỏe, thân thể cũng kiên cường. Tuy ông bà từng đổ bệnh một trận vì chuyện năm đó, nhưng bây giờ đã nguôi ngoai hơn nhiều, sau đó lại có thể sinh hoạt như thường lệ.
Bọn họ cũng là những người thân duy nhất còn lại của Dương Kế Trầm, không tính những người chú người bác kia. Năm đó nhà họ Dương phá sản, tài sản đều bị niêm phong hoặc bán đi để đổi thành tiền. Lúc ấy không có ai đứng ra giúp họ, tất cả đều tránh đi như gặp ôn thần. Dù Vương Lệ Vận hiền hòa nhưng cũng có tự tôn của mình, bà cầm tiền cứu trợ từ bố mẹ rồi đưa Dương Kế Trầm tới nơi khác, sau đó liều mình làm việc để trả nợ.
Vương Lệ Vận cũng sợ mấy kẻ đòi nợ kia tới tìm bố mẹ mình, nên muốn giúp hai ông bà chuyển nhà. Đây là huyện thành nhỏ, ông bà cụ tuổi đã cao nên không chịu giày vò cùng Vương Lệ Vận được, mà cả hai cũng không muốn rời khỏi quê hương. Nói là chuyển nhà nhưng thật ra là như chuột trốn mèo. Mấy năm đó mỗi người họ đều phải sống cẩn thận từng li từng tí một.
Hai ông bà cụ đã cao tuổi nên luôn miệng nhắc tới hai việc, một là Tiểu Trầm, cháu tìm được việc chưa, đừng đua xe nữa không có tiền đồ đâu. Hai là Tiểu Trầm, cháu cũng hai bốn hai lăm rồi, nên tìm đối tượng yêu đương đi. Ông bà ngoại muốn ôm thằng cháu ngoại trước, sau này xuống Hoàng Tuyền còn nhắn nhủ được với mẹ cháu.
Bà ngoại khá kĩ tính nên để ý thấy anh cứ ôm điện thoại cả ngày. Tín hiệu trong thôn khá kém, thỉnh thoảng Dương Kế Trầm sẽ chạy đến cửa thôn chỉ vì gửi tin nhắn. Đôi lúc đêm hôm khuya khoắt có tuyết rơi anh cũng vẫn đứng ở cửa thôn gọi điện thoại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!