Ngày khai giảng ấy, Quý Vân Tiên hào hứng lôi cô tới tiệm trà sữa kia.
Tiền thân của tiệm trà sữa này chính là tiệm gà rán.
Mặt tiền của tiệm được trang trí với gam màu tối, chọn trắng đen làm chủ đạo. Ngoài hơn 20 mét vuông mặt tiền của tiệm dành cho quầy hàng và máy móc thì vẫn thừa ra một khoảnh đất lớn. Khi bước vào cửa sẽ thấy bộ sofa vải màu đen kê sát bên tường, trên mặt tường là ba bức tranh nghệ thuật, bên phải là ba bộ bàn ghế cho hai người ngồi, hai bộ màu đen và một bộ màu trắng.
Ánh nắng đầu xuân ấm áp mà tươi mát chiếu vào tiệm trà sữa, bên trong lại chỉ có một nhân viên nam đang bận bịu tổng vệ sinh.
Quý Vân Tiên đẩy cửa vào, chuông treo ở trên cửa vang lên, nhân viên nam kia ngẩng đầu nhìn rồi cười để lộ hai chiếc răng nanh nhỏ: "Có lỗi quá, chúng tôi tạm thời chưa kinh doanh."
Quý Vân Tiên: "Chưa kinh doanh à? Vì sao?"
"Chúng tôi chưa được duyệt giấy phép an toàn thực phẩm, tạm thời không thể bán trà sữa được."
"Sao có thể! Trước đó bạn tôi đã uống rồi mà!" Quý Vân Tiên chỉ vào Giang Nhiễm.
Nhân viên nam nhìn về phía Giang Nhiễm: "Không thể nào."
Giang Nhiễm: "Đúng là tôi đã uống rồi."
Nhân viên nam chần chừ mấy giây rồi nói như chém đinh chặt sắt: "Tuyệt đối không thể, chưa có giấy phép chúng tôi sẽ không bán."
Hai cô gái mơ mơ hồ hồ rời khỏi tiệm trà sữa.
Quý Vân Tiên nhìn thoáng qua biển tên của tiệm: "Tiểu Nhiễm, chắc không phải là bạn của Trầm ca mở chứ? Sao tên lại trùng hợp thế, hay là Trầm ca hùn vốn làm ăn chung nên mới lén lấy trà sữa ra cho mày uống?"
Giang Nhiễm: "Không biết, tao không thấy anh ấy nhắc đến."
"Cũng đúng, nếu Trầm ca gia nhập cửa hàng nào thì hội Gia Khải sẽ biết. Gia Khải cũng không nói gì với tao."
…
Sau khi khai trương được một tuần, Dương Kế Trầm vẫn chưa về như trước. Giang Nhiễm gửi tin nhắn cho anh cũng chỉ được dăm ba câu, ban ngày thì đi học trên lớp, tối đến phải làm bài tập và cô cũng cố gắng để mình không phân tâm. Dường như anh cũng nhận ra điều đó, nên mỗi lần nói chuyện đến cuối, anh đều dặn cô học cho giỏi, ngủ sớm một chút.
Từ lúc nghỉ Đông tiền điện thoại đã hao không ít, kho bạc nhỏ của Giang Nhiễm đã gần hết, sau khai giảng thì nhanh chóng cạn kiệt.
Tiền điện thoại là Giang Mi nạp cho cô, 30 tệ hai tháng. Giang Nhiễm không muốn bà phát hiện được điều gì nên hết tiền rồi cũng không dám xin nạp thêm nữa.
Vậy là cô cắt đứt liên lạc với Dương Kế Trầm như thế.
Giang Nhiễm chỉ nói bóng nói gió để Quý Vân Tiên nghe ngóng hộ, nhưng nói qua lại một hai lần, Quý Vân Tiên đã nghe được ẩn tình bên trong.
Trong canteen đầy tiếng người huyên náo, còn Quý Vân Tiên vừa gặm đùi gà vừa híp mắt hỏi: "Có phải mày thích Trầm ca không?"
"Khụ khụ khụ khụ khụ!" Giang Nhiễm bị hóc cơm nên ho khan đến đỏ bừng.
"Này này này, chỉ hỏi một tí thế thôi mà, sao mày phản ứng mãnh liệt thế? Trước kia hỏi về mấy người khác mày cũng có thế này đâu."
"Đâu có, tao bị sặc thôi."
Quý Vân Tiên ra vẻ người từng trải: "Tao hiểu mà, ai bảo chúng ta là chị em tốt. Có điều gần đây không nghe Gia Khải nói Trầm ca sẽ về. Tao sẽ hỏi giúp mày, đừng nóng vội ha."
Giang Nhiễm mau chóng chôn mặt vào bát cơm của mình rồi nói mơ hồ: "Không cần, tao tiện miệng hỏi một chút thôi."
"Chuyện kia… Học tỷ?"
Hai người đang nói chuyện thì phía trên truyền đến một giọng nam.
Bên bàn cơm của các cô có một cậu nhóc cao ráo mà gầy gò. Cậu ấy để đầu bát úp, tóc đen nhánh mà sáng bóng, rồi vừa cười vừa nhìn Giang Nhiễm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!