Chương 33: (Vô Đề)

Giang Nhiễm như ngồi trên bàn chông mà thấp thỏm chờ anh về.

Cô cũng không nhớ là 5 phút hay 10 phút, nhưng khi anh về thì nhân vật chính trong phim đã sắp chia tay rồi.

Vẻ mặt của Dương Kế Trầm nhìn như không thay đổi gì, đường nét khuôn mặt anh thanh tuyển mà rõ ràng, hàm dưới hơi siết lại, môi mỏng khẽ nhếch, ánh sáng từ màn hình chiếu xuống khiến sống mũi trông càng cao và góc cạnh hơn. Hai đầu lông mày của anh vẫn là vẻ vô lại như trước.

Giang Nhiễm mím mím môi rồi lại đánh mắt về nhìn màn hình.

Dương Kế Trầm hơi dựa ra sau, anh vắt nhẹ hai chân rồi nhìn Giang Nhiễm qua dư quang, sau đó lại cười một tiếng trầm thấp.

Hình như cô rất bất an.

Dương Kế Trầm hồi tưởng lại xúc cảm vừa rồi mà yết hầu vẫn bất giác nhấp nhô, trong lòng cũng còn chút khô nóng.

Anh cũng không nhớ bao lâu rồi mình không chạm vào phụ nữ, những năm này cũng thật sự không đặt tâm tư vào mấy chuyện này. Việc kia với anh mà nói rất vô vị, thêm nữa là anh cũng lười dây vào những người phụ nữ kia. Với anh mà nói như vậy là quá phiền phức, chẳng bằng lẳng lặng một mình thì hơn, tuy khi ra ngoài chơi vui anh cũng sẽ trêu ghẹo vài câu.

Thỉnh thoảng có hứng thì tự giải quyết là được rồi.

Lần tự giải quyết trước đó là lúc nào?

Khi nãy ra ngoài hút thuốc anh đã nghĩ về chuyện này rất lâu, tới lúc đó mới phát hiện khá lâu rồi mình không giải quyết vấn đề sinh lý. Chẳng trách mới xem mấy cảnh XX trên phim đã phiền loạn đến thế.

Mà Giang Nhiễm lại thực sự đổ thêm dầu vào lửa.

Dương Kế Trầm hút ròng rã 4 – 5 điếu thuốc ở nhà vệ sinh. Anh hút vội và mãnh liệt, cũng cố để áp sự xúc động kia xuống.

Dương Kế Trầm rời tầm mắt tới sưởi điện trên tay cô. Xương tay của nữ bao giờ cũng mảnh hơn xương của nam, làn da kia tinh tế mà bóng loáng, từng đầu móng tay nho nhỏ lại mang theo màu sắc sáng ngời mà khỏe mạnh.

Dương Kế Trầm hơi nghiêng đầu tới gần cô, mắt anh vẫn nhìn màn hình nhưng lại cố tình trêu chọc: "Ăn bắp rang nữa không?"

Cả người Giang Nhiễm cứng đờ, cô thấp giọng nói: "Không ăn nữa."

"Em muốn cũng không còn, lúc nãy em ăn hết rồi nên tôi mới vứt túi đi."

"…"

Giang Nhiễm cố gắng bỏ lơ xúc cảm hiện lên liên tiếp đầy xấu hổ kia, rồi cố tình dịch mông sang bên cạnh và tập trung xem phim.

Nam nữ chính trong phim chia tay vào một đêm mưa. Bọn họ cãi lộn tới khàn giọng, rồi vì trẻ tuổi nóng tính mà không ai chịu lùi bước. Mỗi người đều kiêu ngạo đi theo hướng ngược lại, sau đó hai bóng dáng dần biến mất trong màn đêm.

Trong rạp phim bắt đầu nổi lên bản tình ca buồn, bầu không khí cũng vừa lúc thấm đẫm bi thương.

Con gái thường cảm tính hơn, thế là chỉ trong mấy giây, mũi Giang Nhiễm đã bắt đầu cay cay. Cô cố gắng giữ vững hô hấp của mình để người khác không phát hiện tâm trạng chập chờn của bản thân.

Thời thanh xuân đã kết thúc, sau đó bộ phim trở về với hiện tại. Nhân vật chính nhớ lại kí ức cũ thì sắc mặt đều rất nặng nề. Nữ chính bỗng cười lên một tiếng, sau đó mặc quần áo vào và rời khỏi khách sạn, để lại nam chính trầm mặc ở đó.

Trong cuộc sống, nam nữ chính vẫn luôn phải tiếp xúc với nhau vì nhiều việc. Bọn họ mặt không đổi sắc mà nói chuyện với đối phương, mãi cho đến khi nam chính nói với nữ chính rằng anh định kết hôn. Lúc này nữ chính nói chúc mừng, sau đó uống say bí tỉ một mình.

Nước mắt của Giang Nhiễm bắt đầu rơi xuống lộp bộp lộp bộp.

Dương Kế Trầm thấy câu chuyện này không có gì, nhưng lại nghe thấy cô gái nhỏ bên cạnh khóc thút tha thút thít. Tới lúc anh ngước mắt nhìn lên thì trên mặt cô đã đầy nước mắt rồi.

Dương Kế Trầm đưa khăn giấy được tặng kèm theo bắp rang bơ cho cô: "Ngốc không hả? Có gì mà phải khóc."

Giang Nhiễm cũng thấy mình rất ngốc, chẳng qua chỉ là một bộ phim thôi, nhưng không rõ tại sao lại không kiềm chế được. Cô lau nước mắt xong còn âm thầm xì mũi.

Dương Kế Trầm nói: "Quay sang đây tôi nhìn xem."

Giang Nhiễm không muốn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!