Tới gần Tết, trong xưởng Giang Mi bắt đầu được nghỉ. Giang Nhiễm không thể ra ngoài, ban ngày cô chỉ xem TV và làm ít việc nhà, ban đêm thì thiếp đi từ sớm.
Tuyết vẫn rơi không nhỏ như trước, Giang Nhiễm muốn ra cửa cũng thành một vấn đề nan giải.
Sáng sớm hôm sau, hơn 8 giờ Giang Nhiễm rửa mặt và thay quần áo. Cô mặc áo dạ dài màu ghi kiểu Hàn hợp mốt từ đầu mùa Đông. Bên trong có thêm áo len cao cổ dáng rộng, phối với quần dài màu đen và giày thể thao, trông có vẻ trưởng thành và tương đối có sức sống hơn bình thường.
Giang Nhiễm soi gương rồi mở rộng vạt áo khoác dạ, sau đó nhìn chằm chằm xuống chân mình.
Không rõ tại sao mặc quần thun bên trong lại thấy chân thô hơn, sự chậm chạp và sưng phù ấy khiến đường cong của người ta cục mịch hơn nhiều.
Giang Nhiễm cắn răng rồi bất chấp cởi quần thun ra, sau đó chỉ mặc một chiếc quần dài màu đen bó lấy chân. Mặc thế này giống như không mặc gì vậy, hai đùi Giang Nhiễm cũng bất giác run lên.
Chịu đựng.
Giang Nhiễm nói với mình như thế.
Giang Mi nấu cháo khoai lang và củ lạc, lúc bà đang sắp bát đũa thì thấy Giang Nhiễm xuống nhà.
Giang Mi nhìn cô rồi thản nhiên hỏi: "Con định ra ngoài à?"
Giang Nhiễm "vâng" một tiếng và đánh giá sắc mặt của Giang Mi: "Vân Tiên rủ đi xem phim chung ạ."
"Bên ngoài tuyết lớn lắm, xem phim cái gì."
Giang Mi nói xem phim cái gì ý là sao lại muốn đi xem phim, giọng điệu này rõ là không bằng lòng với việc cô ra ngoài.
Giang Mi đưa bát cháo tới trước mặt Giang Nhiễm: "Trước kia con ra ngoài với Vân Tiên mẹ cũng không quản, nhưng bây giờ chỉ còn nửa năm thôi, đã đến thời điểm mấu chốt rồi, phải kiềm chế lại, biết chưa?"
"Con biết rồi."
"Mẹ không quen ai cả, về sau cũng không thể giúp gì được cho con. Xã hội bây giờ hoặc là dựa vào chính mình hoặc là dựa vào quan hệ. Chưa nói đến Thanh Hoa hay Bắc Đại, nhưng bản thân cũng phải cố gắng phấn đấu mới được. Học kì tiếp theo đừng ra ngoài chơi nữa, thi đại học xong con có muốn đi du lịch ở đâu mẹ cũng không quản." Giọng của Giang Mi rất bình tĩnh, cũng rất nhu hòa.
Giang Nhiễm hiểu việc này nên gật đầu.
Giang Mi nghĩ đến chuyện gì nên ánh mắt lại hơi trầm xuống, bà tiếp tục nhắc đến chủ đề lần trước: "Mẹ hỏi về đại học Hoa Tây cho con rồi, với thành tích của con thì 80% là đỗ được. Con thấy trường kia thế nào?"
Giang Nhiễm: "Có phải hơi xa quá không ạ?"
Ngồi tàu hỏa từ Mặc Thành đến đó cũng phải mất đến hai ngày. Trừ điểm vào trường và chuyên ngành ra, Giang Nhiễm không thể không cân nhắc vấn đề khoảng cách này. Nếu như được thì cô vẫn muốn ở gần Mặc Thành một chút, dù sao Giang Mi cũng không quen ai ở Mặc Thành, cô mà đi thật thì chỉ còn lại mình bà mà thôi.
Đã gắn bó và làm bạn vài chục năm nên Giang Nhiễm phát hiện Giang Mi luôn nương tựa vào mình. Năm lớp 10 có lớp huấn luyện quân sự nên phải xa nhà 10 ngày, lớp 11 học việc nhà nông cũng phải xa nhà một tuần lễ, sau khi cô về bà Tôn cũng nói mẹ cháu nhớ cháu điên luôn rồi, lúc nào cũng nhắc tới cháu.
Giang Mi luôn không quen với việc cô không có ở nhà. Bà từng nói với cô cảm giác ấy giống như đột nhiên không biết phải làm gì, về đến nhà cũng vắng tanh vắng ngắt.
Giang Nhiễm không biết Giang Mi nghĩ thế nào, đại học Hoa Tây là lựa chọn trái ngược với suy nghĩ trước đó của bà, và cũng phát sinh quá đột ngột.
Giang Mi nói: "Cũng không xa quá, nếu con thấy được thì lần sau điền nguyện vọng cứ báo trường này trước đi."
"Đến lúc đó con xem ạ."
…
1 giờ bắt đầu chiếu phim, Giang Nhiễm đến rạp chiếu phim lúc 12 rưỡi. Lúc đầu cô nghĩ có nên gọi Dương Kế Trầm đi cùng không, dù sao cũng tiện đường, và cũng là anh rủ cô đi.
Nhưng sau khi ăn sáng xong, Giang Nhiễm gõ cửa sổ của anh thì không có ai đáp lại.
Mô
-tô kia lại đang hỏng vì tai nạn giao thông, nên đôi lúc Giang Nhiễm cũng không chắc anh có nhà hay không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!