Giang Nhiễm biết anh chỉ thuận miệng nói vậy thôi, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào mà cô vẫn nói có, em về nhà tìm xem.
Hai người liếc đối phương một cái rồi như có thứ gì chảy xuôi mà ngầm hiểu ý lẫn nhau.
Mặt Giang Nhiễm nóng lên, cô tránh ánh mắt của anh rồi đi đổ nước ngâm chân.
Dương Kế Trầm đẩy cửa sổ ra nhưng chỉ để hở một khe nhỏ. Anh đứng hút thuốc bên cửa sổ, ánh mắt lại dừng hai giây trên bóng lưng của Giang Nhiễm, sau đó cong môi cười một tiếng.
Đúng 7 giờ Giang Mi sẽ ra ngoài, vì chờ đến 7 giờ mà Giang Nhiễm quy quy củ củ ngồi trên ghế của anh chơi gấu bông gắp được ngày đó.
Dương Kế Trầm hút thuốc xong thì tìm bừa một cái áo phông để mặc vào, sau đó nằm huỵch xuống giường lấy máy chơi game, mấy chú gấu bông Lục Lục bé nhỏ lại chất đống dưới chân anh.
Trong phòng có gió ấm thổi nhè nhẹ, mà dường như Dương Kế Trầm cũng không sợ lạnh như cô. Anh thoải mái nằm đó, hai chân sạch sẽ mà dày rộng gác ở cuối giường. Tóc anh vẫn còn hơi ướt, ngón tay thon dài nhấn xuống phím trên máy, rồi mặt không đổi nhìn màn hình mà chơi game một cách biếng nhác và tự nhiên.
Dương Kế Trầm chơi một ván Tetris thì thấy chán nên ném máy chơi game đi, anh gối hai tay ra sau đầu rồi nhìn về phía Giang Nhiễm.
"Có buồn ngủ không?"
Giang Nhiễm gật đầu: "Hơi hơi."
"Trước kia từng thức trắng đêm chưa?"
"Chưa, cùng lắm là thức làm bài muộn một chút thôi."
Mắt cô đã đỏ lên như thỏ rồi, khuôn mặt lớn chừng bàn tay cũng lộ ra vẻ tiều tụy như đóa hoa héo rũ.
Dương Kế Trầm: "Nếu không thì ngủ một chút rồi về?"
Giang Nhiễm giật mình: "Không cần."
Dương Kế Trầm bật cười, rồi dùng chân cắp một con gấu bông lên. Anh dùng hai chân kẹp lấy khiến con gấu bông kia bị nâng lên giữa không trung.
Anh nói: "À, đây chính là Tiểu Lục."
Đây là chỉ gấu bông hình ếch xanh nhỏ.
Anh lại dùng chân chỉ vào những con gấu bông còn lại: "Đây là Tiểu Bạch, kia là Tiểu Hoàng, trong tay em là Tiểu Hắc."
Giang Nhiễm bị anh chọc cười: "Anh thật vô vị."
"Vô vị chỗ nào, tôi thế nhưng ngày nào cũng chọn một em lên thị tẩm đấy."
Trong lúc cười nói, Giang Nhiễm nghe được tiếng xe điện đi trên đường nhỏ của Giang Mi. Chớp mắt một cái đã đến 7 giờ rồi.
Giang Nhiễm định đi lại giày ướt rồi về nhưng Dương Kế Trầm cau mày hỏi: "Đi vào không khó chịu à?"
"Không sao, chỉ mấy bước chân thôi."
"Em đi dép của tôi về đi, lát nữa đưa qua cửa sổ cho tôi là được."
Cũng không phải không thể.
Giang Nhiễm cầm giày đi tuyết và tất của mình rồi đứng dậy định đi.
Giang Nhiễm: "Vậy em đi trước đây, anh nghỉ cho khỏe nhé."
Dương Kế Trầm ngồi dậy từ giường, anh khoác cánh tay phải lên đầu gối rồi biếng nhác nói: "Tối tìm em khám bệnh đấy."
Giang Nhiễm nhỏ giọng "vâng" một tiếng, rồi nhanh chóng xuống lầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!