Chương 30: (Vô Đề)

Giang Nhiễm thấy anh bất động thì bước nhanh tới, hai đầu lông mày nhỏ nhắn cau lại. Cô lo lắng hỏi: "Kết quả thế nào rồi? Có được đi không?"

Cô ngửa đầu nhìn lên, trong mắt lại đầy tơ máu.

Dương Kế Trầm được hỏi một đằng lại đáp một nẻo: "Sao em lại đến đây?"

Câu hỏi này làm khó Giang Nhiễm thật rồi, cô há miệng nhưng không nói nên lời.

Dương Kế Trầm nhướng đuôi mắt rồi lại hỏi: "Đợi cả đêm hay vừa đến?"

Giang Nhiễm hơi sửng sốt: "Đợi cả đêm…"

Dương Kế Trầm cười rồi nhìn cô với ý tứ sâu xa, một lúc sau anh nói: "Đi thôi."

Đi được hai bước, anh lại hỏi: "Mẹ em có biết đêm em không về ngủ không?"

Giang Nhiễm: "Biết."

Dương Kế Trầm cúi đầu nhìn cô đầy thú vị: "Em lại nói dối mẹ?"

"Còn không phải vì —— "

Giang Nhiễm không nói ra chữ "anh", lời nói thế này cũng mập mờ quá rồi.

Dương Kế Trầm cố tình hỏi; "Vì gì?"

Giang Nhiễm né tránh không trả lời, sau đó lại trở về vấn đề chính: "Cảnh sát nói thế nào? Chúng ta cứ đi như thế à?"

Hai người đã đi đến cổng cục cảnh sát, Dương Kế Trầm bật cười: "Không được đi mà họ lại thả tôi à?"

Trời mùa Đông 4 – 5 giờ vẫn đen đặc mà lạnh giá, có đưa tay ra cũng không nhìn thấy được năm ngón. Ánh sáng yếu ớt từ cục cảnh sát tỏa ra trên nền tuyết miên man mà trắng xóa, cũng có thể lờ mờ thấy được mấy đường nét của mấy tòa nhà quanh con đường này.

Giang Nhiễm xoa xoa hai tay, những tế bào trên người cô đã sắp đông cứng cả rồi.

Dương Kế Trầm gọi taxi ở ven đường rồi chui vào, Giang Nhiễm ngồi trong nơi có lò sưởi mới cử động được ngón tay của mình một chút.

Dương Kế Trầm nói: "Bác tài, tới tiệm đồ ăn sáng ở gần đây."

Giang Nhiễm: "Chúng ta không về ạ?"

"Về ăn tuyết à?"

Giang Nhiễm: "…"

Tài xế không đi đường vòng mà mau chóng đưa hai người tới tiệm đồ ăn sáng trên đường gần cục cảnh sát, ở đây chuyên bán bánh bao canh.

Giang Nhiễm gọi bát mì thịt băm, cô uống ngụm nước súp nóng mà thấy cả người như được sống lại.

Ở cục cảnh sát uống bao nhiêu nước ấm cũng không ấm lên được, mà chính cô cũng thật sự được trải nghiệm thế nào là ăn đói mặc rét.

Dương Kế Trầm gắp một chiếc bánh bao canh rồi chấm vào tương dấm ớt và ăn cả cái.

Giang Nhiễm: "Không nóng à?"

"Không nóng."

Giang Nhiễm lại nhớ đến lần đầu tiên ăn bánh bao canh xấu hổ của mình và Quý Vân Tiên. Cả hai không biết bên trong có nước canh nên cho cả cái vào miệng, cuối cùng miệng bị bỏng rồi còn rơi mất nửa miếng bánh bao, nước canh thì bắn tung tóe lên bàn.

Mà người trước mắt này ăn gì cũng là vẻ lạnh nhạt tùy ý, không nhanh không chậm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!