Chương 28: (Vô Đề)

Giang Nhiễm chạy về giấu kĩ bạch tuộc bự và xuống nhà xong thì cũng là lúc Giang Mi đẩy cửa bước vào.

Giang Mi mang thức ăn vào phòng bếp, sau đó không nghỉ ngơi chút nào mà đã bận bịu rửa rau nấu cơm.

Có điều sắc mặt bà không tốt lắm, còn có vẻ hơi hoảng hốt.

Giang Nhiễm đi đến bên cạnh bà rồi giúp thái thịt và vo gạo. Bọt nước lạnh băng bắn tóe lên mặt tê buốt như kim châm, ngón tay ngâm trong nước lạnh một chút thôi cũng đã đỏ bừng cả lên.

Giang Mi tỉnh táo lại rồi cầm rổ vo gạo trong tay Giang Nhiễm: "Để mẹ, con đi học bài đi."

"Không sao ạ." Giang Nhiễm lại cầm trở về.

Giang Mi liếc mắt nhìn cô một chút, trong đôi con ngươi hẹp như có cảm xúc gì đó chấn động. Trong nhà chỉ còn lại tiếng nước chảy và tiếng vo gạo, tối mùa Đông tĩnh lặng đến lạ thường, tĩnh lặng đến mức người ta bất giác co rúc vào một chỗ.

Hai tay chống lên bồn rửa của Giang Mi dần nắm chặt lại, sau một hồi trầm mặc thật lâu, bà mới hít sâu một hơi rồi hỏi với giọng bình thường: "Hôm nay thi thế nào?"

"Hình như… không tốt lắm ạ."

Giang Mi thái thịt: "Thấy môn nào không tốt?"

Giang Nhiễm: "Tiếng Anh."

"Lần trước thi giữa kì được bao nhiêu?"

"137 ạ."

"Ừ đúng rồi 137, thế con ước chừng lần này được bao nhiêu?"

Động tác trên tay Giang Nhiễm chậm lại, cô nghĩ rồi nói: "Khoảng 125."

Giang Mi "ừ", ánh đèn lờ mờ không chiếu rõ sắc mặt của bà mà chỉ có tiếng nói nhàn nhạt: "Xem xếp hạng cuối cùng là được rồi, bài thi khó thì người khác cũng thấy khó thôi. Lần trước bảo mua sách thi thử đã mua chưa? Mấy bạn cùng lớp có nhắc đến chuyện học thêm không?"

"Định có bảng điểm rồi mua ạ, cũng chưa thấy ai nhắc đến việc học thêm."

Giang Mi hỏi: "Muốn thi trường ở đây hay ở nơi khác?"

Giang Nhiễm hơi kinh ngạc, chỉ trong hai tiếng ngắn ngủi mà có tới ba người hỏi về chuyện này. Nhưng cô không ngờ Giang Mi sẽ hỏi mình chuyện trường ở đây hay nơi khác, bởi hình như trước kia Giang Mi mong cô học ở đây. Trường đại học Mặc cũng là trường xếp hạng tốt trong cả nước, tuy không thể sánh với Thanh Hoa hay Bắc Đại.

Giang Nhiễm đáp: "Nếu thi được trường tốt hơn thì con thấy học ở nơi khác cũng không sao."

"Ừm, mẹ sẽ tìm hiểu thêm cho con. Nghe đồng nghiệp của mẹ nói đại học Hoa Tây ở Chiết Châu cũng không tệ."

Giang Nhiễm mở mắt thật to rồi không tin được mà hỏi lại: "Đại học Hoa Tây ạ?"

Giang Mi hít mũi một cái, mắt bà bị hành cay tới đỏ bừng, rồi giọng nói cũng như nghèn nghẹn theo.

Bà "ừm" một tiếng nghẹn ngào.

"Mẹ… Gần đây mẹ sao thế ạ?" Giang Nhiễm đột nhiên ngẩng đầu nhìn bà.

Từ khi bà Tôn nhập viện về đến giờ, Giang Mi vẫn luôn như người mất hồn. Bà thường thất thần, chất lượng giấc ngủ đêm cũng kém đi. Bà Tôn bên kia đã có con cái chăm sóc, cũng không phải bệnh tình nguy kịch nên Giang Mi phân tâm thế này thật sự là chuyện không bình thường.

"Không có gì." Giang Mi thái hành tiếp, nước mắt cũng đã đảo quanh vành mắt rồi.

Bữa cơm này vô vị tới cùng cực, đèn treo trên trần thê lương buông thõng xuống, bóng đèn tỏa ra chỉ đủ chiếu sáng khoảng giữa của phòng khách, còn tường bên và góc nhà lại bị coi nhẹ.

Giang Nhiễm vẫn không biết rốt cuộc Giang Mi bị làm sao, nhưng cảm giác này như đã từng xảy ra vậy.

Cô chỉ dám đoán mà không dám hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!