Chương 27: (Vô Đề)

Giang Nhiễm hoảng hốt nhảy dựng lên như đụng phải khoai lang bỏng tay, cánh tay để ở gần bắp đùi của anh cũng nóng như lửa đốt vậy.

Cô nhớ lại một chút thì hình như không có cảm giác gì khác thường.

Dương Kế Trầm cười đến rung bả vai, anh vỗ vỗ đầu cô rồi đứng lên và cúi đầu như muốn xuống xe.

"Anh định đi đâu?"

Dương Kế Trầm: "Quay lại ngay thôi."

"Vâng…"

Chỉ trong nháy mắt, tài xế và nhân viên bán vé đều trở lại, tốp năm tốp ba hành khách cũng lên xe.

Nhân viên bán vé bán cho phía trước xong thì đi đến bên cạnh Giang Nhiễm: "Xuống đâu đây?"

"Cổng Nhị Tà, hai vé."

"Hai vé? Trả tiền mặt hay quẹt thẻ?"

"Ừm tiền mặt. Xin hỏi bao lâu nữa thì bắt đầu xuất phát?"

"Năm phút nữa."

"Vâng, cảm ơn."

Giang Nhiễm đưa tờ 10 tệ và đổi lại được hai cuống vé xe buýt màu cam.

Nhân viên bán vé quay lại ngồi trên ghế chuyên dành cho mình rồi nói chuyện phiếm với tài xế. Tài xế cầm chén trà nóng hổi để thổi nguội, rồi hơi nóng cũng dần ám lên kính của ông ấy.

Giang Nhiễm kẹp cuống vé vào ngăn trong của ví da, sau khi cất xong rồi thì đóng cửa sổ xe lại. Bỗng bên cạnh cô nhiều thêm một bóng người, thậm chí còn có chút hơi nóng hổi.

Dương Kế Trầm ném cho cô một cốc trà sữa, Giang Nhiễm vừa cầm vào thì vội vàng để xuống rồi xoa xoa lòng bàn tay. Trà sữa nóng đến khó mà cầm được.

"Anh đi mua trà sữa à?"

"Không lẽ nhặt trên đường?"

Dương Kế Trầm cắm ống hút vào rồi dựa vào ghế, sau đó hút một ngụm lớn với vẻ tùy ý.

Thân xe hơi lắc lư, tài xế lên số rồi xe dần rời khỏi bến cuối. Con đường bên cạnh có một quán nướng đồ Hàn, dưới mái hiên có treo dây đèn dài 50 – 60 mét. Lúc này chúng bị gió lạnh thổi đến đung đung đưa đưa, trên đường cũng có hai ba người vây kín quần áo mà đi.

Giang Nhiễm chờ trà sữa nguội lại một chút rồi mới uống.

Là trà sữa trân châu nguyên chất ngọt mà không ngán.

Đùi phải của Dương Kế Trầm duỗi ra phía lối đi, người anh lại tựa vào ghế mà nhìn Giang Nhiễm.

Dường như cô uống món đồ gì đều là thế này, thích dùng hai tay để đỡ lấy. Ngày đó uống Coca đá còn lấy khăn giấy bọc lấy cốc nữa.

Cô hút mấy ngụm trân châu rồi nhai nhai khiến miệng hơi phồng lên.

Dương Kế Trầm cầm trà sữa bằng tay phải, tay trái lại tiến gần về phía mặt cô mà véo véo. Dù cô gầy nhưng mặt vẫn hơi phính, véo vào mới mềm mại làm sao.

Giang Nhiễm suýt bị sặc nên quay ra lườm anh.

Dương Kế Trầm: "Sao em ăn cái gì cũng như sóc thế, sóc thích bưng đồ lên để gặm đấy."

Giang Nhiễm: "…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!