Giọng anh mang theo chút kiêu căng, tiếng nói hòa với mùi thuốc lại càng khàn khàn hơn.
Giang Nhiễm bị anh bao trong ngực nên không dám cả động đậy, tủ kính phía trước lại phản chiếu bóng hình với hai má hồng hồng như quả mọng của cô.
Anh vừa dứt lời thì đã nhấn nút đỏ một cái, cần gắp thú di chuyển xuống dưới rồi khẽ mở ra và khép lại, sau đó vững vàng bắt được một chú thỏ bông nhỏ.
Giang Nhiễm thán phục không thôi, sao một lần đã gắp được rồi!
Quý Vân Tiên lắc cánh tay của Trương Gia Khải: "Sao Trầm ca gắp một cái là được, em cũng muốn."
"Được được được, em chờ chút." Trương Gia Khải luôn rất kiên nhẫn, sau đó lại tiếp tục cố gắng không ngừng.
Dương Kế Trầm cúi người, lôi thỏ bông nhỏ từ ô kia ra rồi nhét vào ngực Giang Nhiễm: "Còn muốn không?"
Giang Nhiễm: "Anh còn gắp được nữa à? Sao gắp dễ thế được…"
Từ bé đến giờ cô chưa từng gắp được thứ gì, máy gắp thú bông này chính là máy nuốt tiền.
Dương Kế Trầm tiếp tục nhét 2 xu vào trong, sau đó lại gắp thêm một con nữa dễ như trở bàn tay.
Lúc này Giang Nhiễm mới tin là thật.
Cô ngửa đầu hỏi: "Anh có kĩ thuật gì à?"
Mắt của cô gái nhỏ sáng lấp lánh, trong đó lại chứa vẻ sùng bái và kinh ngạc khiến lòng Dương Kế Trầm vui vẻ không thôi.
Anh biếng nhác cười một tiếng: "Chứ sao, có kĩ thuật cả."
"Kĩ thuật gì thế?"
Dương Kế Trầm chỉ vào đầu mình: "Dựa vào đầu óc, không dạy em được."
Giang Nhiễm: "…"
Hai mươi phút trôi qua, dường như anh đã gắp hết gấu bông bên trong, còn Giang Nhiễm lại sắp bị gấu bông bao phủ. Từng con gấu bông đều chồng lên ngực đến mức che khuất cả tầm mắt của cô.
Ông chủ khu vui chơi cũng đã bị gọi ra, mặt ông ấy như đưa đám: "Người anh em này, hôm nay cậu có thể chơi thoải mái các máy chơi game khác ở chỗ tôi, nhưng chỗ gấu bông đã gắp này có thể không tính không?"
Dương Kế Trầm nhướng nửa bên lông mày, bên miệng lại treo ý cười nhàn nhạt, giọng cũng rất nhẹ nhàng: "Ông phải hỏi em ấy."
Ông chủ ai da hai tiếng, sau đó quay sang tẩy não Giang Nhiễm: "Cô bé, bạn trai đối tốt với cháu thật đấy, gắp nhiều như thế mà vẫn không xi nhê. Nếu cháu vẫn thích thì chú đổi cho con gấu bông to nhất, sau đó tha cho cửa hàng của chú được không?"
Giang Nhiễm lắc lắc hai lần, cô nhìn ông chủ từ khe hở rồi mềm giọng nói: "Không sao, bọn cháu không gắp nữa."
Ông chủ cảm động tới nước mắt ròng ròng, ông ấy vẫy tay với nhân viên cửa hàng, không bao lâu sau, nhân viên đã mang một con bạch tuộc bông đại bự đến.
Dương Kế Trầm cầm trong tay: "Cảm ơn."
Ông chủ: "Tôi phải cảm ơn cậu mới đúng."
Dương Kế Trầm cười cười, anh đưa bàn tay to áp vào sau gáy Giang Nhiễm rồi đi ra phía góc tường của phòng game. Bên đó có vài cái chiếc ghế dựa, anh ngồi xuống chỗ đó rồi buồn cười nhìn Giang Nhiễm, lúc thấy cô mệt lử thì mới lấy bớt gấu bông trong ngực cô xuống.
Cuối cùng Giang Nhiễm cũng được thở thoải mái, cô hổn hà hổn hển: "Thật ra anh không cần gắp nhiều như thế."
"Anh có bảo là cho em đâu."
Giang Nhiễm mở mắt thật to rồi nghĩ lại thì thấy cũng đúng, anh luyện thành kĩ năng thành thục như thế, chắc chắn là tôi luyện vì mấy cô gái kia rồi. Nếu không thì một người đàn ông sao lại đi gắp gấu bông được? Xung quanh anh đầy những tam cung lục viện, oanh oanh yến yến, nhiều con gái như thế, ngần này gấu bông có lẽ còn chưa đủ.
Giang Nhiễm tức giận, nhưng cô vừa định mở miệng thì đã nghe anh không nhanh không chậm nói: "Không cho em, thì còn có thể cho ai."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!