Chương 25: (Vô Đề)

Vì trường tổ chức thi nên tan học sớm hơn bình thường, tiếng chuông vừa vang lên, từng nhóm người đen nghịt đã ào ra từ tòa nhà dạy học. Không bao lâu sau, các đường lân cận cũng bắt đầu bị bóng dáng học sinh bao phủ.

Thế nhưng tiệm gà rán ngoài trường thì lại quạnh quẽ vô cùng, bên trong chỉ có hai người đàn ông đang ngồi mà thôi.

Bà chủ cười khổ: "Hai ngày nay chỉ bán được cho hai cậu thôi, đúng là không buôn bán nổi mà."

Trương Gia Khải gãi gãi đầu: "Không dám giấu gì bà chủ, lần trước ăn gà ở đây xong, về nhà tôi bị đi ngoài hai ngày liền."

Nếu không phải vì đợi hai cô và bên ngoài quá lạnh, thì anh ấy và Dương Kế Trầm sẽ không vào tiệm này.

Bà chủ "ai da" vài tiếng: "Bị đến mức đó cơ à? Tuy đồ ăn nhà tôi không ngon thật, nhưng không đến nỗi ăn hỏng bụng chứ."

"Ha ha ai mà biết được, có lẽ là ăn phải đồ gì không hợp."

Trên cửa sổ kính của tiệm gà rán dán một tờ giấy A4, trên đó có ghi hai chữ chuyển nhượng.

Dương Kế Trầm thấy hơi buồn cười nên hỏi chuyện phiếm: "Bà chủ, đúng ra ở cạnh trường học thì phải buôn bán tốt chứ, nấu không ngon thì thuê đầu bếp chuyên nghiệp về làm, như thế là kiếm ổn."

Bà chủ nói: "Nói ra chắc các cậu không tin, đôi khi phong thủy quan trọng lắm đấy. Quán cơm nhỏ ngay bên cạnh kia kìa, hạt cơm cứng không nhai nổi mà làm ăn phất lắm. Trưa đến học sinh toàn xếp hàng ở đó, tôi bên này lại vắng vẻ. Mùa hè thì buôn bán tốt hơn một chút, trời nóng nên học sinh đến mua mấy cốc Coca."

Dương Kế Trầm: "Đúng thật, chỗ này của bà có Coca là ngon nhất."

Trương Gia Khải cười cười nói nói vài câu thì điện thoại di động rung lên, có một tin nhắn mới.

Trương Gia Khải xem qua rồi nói: "Chị Phùng nhắn tin nói Lục Tiêu xuất viện rồi, Trịnh Phong đón người về tĩnh dưỡng. À đúng rồi, anh có nghe nói không, lúc trước Trịnh Phong đột nhiên mua biệt thự ở đây, xem chừng là định ở lại lâu dài."

"Ở lại đây cũng là bình thường, nửa năm nữa CSBK sẽ đến đây tổ chức. Trong tay ông ta có tiền, mua biệt thự thì có là gì." Dương Kế Trầm cầm cốc Coca rồi cười nói.

"Thật ra cũng hơi bất ngờ, ngày đó anh gặp Trịnh Phong ở bệnh viện, em tưởng ông ta sẽ nổi trận lôi đình, không ngờ vẫn tiếp tục khuyên anh sang bên kia. Trầm ca, thật ra… Nói thật thì Trịnh Phong cũng có ít vốn liếng, nếu thật sự muốn —— "

Dương Kế Trầm như cười như không mà nhìn Trương Gia Khải. Trương Gia Khải hút vài hơi Coca, rồi cũng không nói tiếp nữa.

Anh ấy hiểu được thì sao Dương Kế Trầm có thể không hiểu đây.

Bọn họ chơi đua xe thì hoặc là trong nhà có tiền để đi thi, thuê đội chuyên nghiệp, hoặc là bò lên từ tầng áp chót. Như nhóm bọn họ, lúc mới bắt đầu cũng là mấy người đi một xe, rồi vừa đi làm vừa lái chơi. Về sau vô tình quen được Dương Kế Trầm và đi theo anh, lúc ấy trên tay Dương Kế Trầm cũng không có nhiều tiền, nhưng vẫn lấy tiền thắng được từ thi đấu ra mua xe cho bọn họ. Cứ như vậy mấy năm trời rồi cũng thành một đội xe vô danh.

Nói ra chuyện đội xe không có tên thì cũng thật buồn cười. Lúc ấy Dương Kế Trầm luôn nói với Trương Gia Khải rằng không muốn làm chuyện gì cả một đời, nổi danh hay vô danh cũng như vậy cả, dù gì cũng chỉ là kiếm ít tiền sinh sống thôi.

Nhưng bốn năm lăn lê bò toài cũng đã như một đội xe chuyên nghiệp rồi.

Có thể kiên trì lâu như thế cũng không hẳn là vì tiền. Giống như Lão Ngũ từng nói ngày đó vậy, có ai không muốn bò lên chỗ cao, nếu như có cơ hội, Trương Gia Khải vẫn hi vọng Dương Kế Trầm có thể nắm lấy.

Có điều mỗi người có một chí riêng, ai biết rốt cuộc Dương Kế Trầm nghĩ thế nào.

Trương Gia Khải chuyển chủ đề khác: "Tình trạng vết thương này của Lục Tiêu chắc không có gì đáng ngại. Nhưng hắn luôn có thù tất báo, tính cách lại nhỏ nhen, nếu sau đó có tới gây phiền toái bên chúng ta thì không sao, nhưng Giang Nhiễm bên kia phải làm thế nào? Lần trước hắn đã tìm người theo dõi Giang Nhiễm rồi, em nghĩ hắn vì thắng thì không từ bỏ thủ đoạn nào đâu."

Trong giới đều loan tin Dương Kế Trầm có bạn gái nhỏ, người luôn không vướng không bận bỗng nhiên có uy hiếp, mà có ai lại không muốn nắm lấy uy hiếp này một lần.

Dương Kế Trầm dựa vào ghế, ánh mắt của anh sâu thêm mấy phần: "Không xử lý thì hắn cũng tự tìm đến gây phiền toái thôi, lần này coi như cảnh cáo."

Sau anh lại cười trào phúng: "Nếu hắn không làm chuyện gì mờ ám, họ Dương này của anh sẽ viết ngược."

Trương Gia Khải cũng cười hai tiếng: "Anh nói thật với em đi, anh… thích Giang Nhiễm à?"

Đầu lông mày của Dương Kế Trầm khẽ nhướng lên như đang suy tư.

Trương Gia Khải: "Anh đừng bảo với em là anh không có ý gì với Giang Nhiễm, không có gì thật thì anh trêu ghẹo em ấy làm gì. Cả chuyện Lục Tiêu bên kia nữa, chung quy lại vẫn là vì Lục Tiêu trêu chọc Giang Nhiễm mà ra. Em nghe nói về đêm giao thừa đó rồi, hai người đi siêu thị gặp phải Lục Tiêu, hắn nói mấy lời bỉ ổi rồi còn cho người theo dõi nữa. Nếu không trước đây Lục Tiêu cũng làm bậy, nhưng đã thấy anh tính sổ thật bao giờ đâu."

Khóe miệng Dương Kế Trầm cong lên: "Cậu nói hết rồi thì tôi còn nói được gì nữa đây."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!