Chương 24: (Vô Đề)

Cảm giác nhẹ nhàng này duy trì thật lâu, khi từ trên mô

-tô bước xuống, dường như cô vẫn đang lâng lâng.

Ánh trăng nhàn nhạt, từng gợn mây mù nhẹ nhàng lướt qua, núi rừng xung quanh cũng đìu hiu hơn rất nhiều.

Giang Nhiễm trả mũ bảo hiểm cho anh rồi nói tiếng cảm ơn.

"Được rồi, vào đi."

Dương Kế Trầm chậm rãi đẩy mô

-tô đi vào sân nhà mình.

Giang Nhiễm về đến phòng thì ngã xuống giường, trong lòng như tỏa ra từng đợt bọt nước có ga, sau đó tiếng chuông điện thoại do Giang Mi gọi tới đã kéo cô trở về.

Dường như Giang Mi rất mệt mỏi: "Sao không nhắn tin hay gọi điện gì cho mẹ thế, về đến nhà chưa?"

"Đến rồi ạ." Giang Nhiễm đổi chủ đề: "Bà Tôn thế nào rồi mẹ?"

"Đêm nay người nhà bà ấy sẽ đến ngay, giờ vẫn đang phẫu thuật."

Giang Nhiễm: "Thế mẹ thì sao, đêm hôm thế này mẹ về kiểu gì?"

Mặc Thành chỉ là một thành phố nhỏ, giao thông không phát triển, rất nhiều taxi đều trở về khu phố cũ bên kia. Đêm khuya xe cộ càng ít đến đáng thương, chứ chưa nói tới khu bệnh viện này. Bệnh viện có gác cổng ban đêm, trừ người có việc khẩn phải ra thì không có nhiều người được ra vào.

Giang Mi thản nhiên nói: "Sáng sớm mẹ về, con ở nhà một mình nhớ cẩn thận."

Giang Nhiễm nói: "Con có phải trẻ con nữa đâu."

Giang Mi muốn nói lại thôi: "Tắm nhanh rồi đi ngủ đi, mai còn học bài. Sắp thi rồi, con không phải bận tâm chuyện bà Tôn bên này."

"Vâng."

Giang Mi cúp điện thoại mà ngồi trên ghế ở hành lang. Bà đưa tay che kín mặt, sau đó hít sâu một hơi như chưa hết kinh hãi.

Trịnh Phong ở đầu kia chạy xuống tới tầng một thì không biết người trong thang máy đã tản đi đâu hết rồi. Người trong bệnh viện đều nhốn nháo, mà tất cả đều vội vã một việc riêng, ông phóng tầm mắt nhìn ra đại sảnh thì không thấy bà đâu nữa.

Ông lại chạy thêm mấy vòng, nhưng vẫn không tìm được bóng dáng kia.

Giống như đó là ảo giác của ông vậy.

Trời Đông dần rét sâu hơn, còn Giang Nhiễm lại càng lún sâu hơn vào hũ mật. Cô càng không muốn nghĩ thì lại càng nhớ đến anh. Cô không phải mất hồn, mà là bị câu hồn rồi.

Giang Nhiễm nghĩ mình động lòng với anh từ lúc nào? Có lẽ là ngày ở KTV khi anh nói bạn gái tôi không vui, việc này vô nghĩa. Hoặc có lẽ là khi anh bảo vệ cô ở siêu thị, sau đó còn nhắc đến chuyện cô là bạn gái anh, rồi đến giấc mộng không nên có kia nữa. Mà lúc đặc biệt chú ý đến anh có lẽ là khi anh xông vào phòng, rồi trêu cô rằng tên vợ anh có chữ ngọc.

Từ khi anh xuất hiện đến giờ đều hấp dẫn sự chú ý của cô. Mà anh, là sự tồn tại khó mà qua bỏ được.

Người như vậy trời sinh được vây quanh, được theo đuổi và được sùng bái, mà bây giờ cô cũng đã hoàn toàn biến thành thần dân dưới chân anh mất rồi.

Trong phòng học có các nhóm học sinh túm năm tụm ba thảo luận bài thi buổi sáng, hoặc là nói Đông nói Tây vài câu.

Giang Nhiễm dùng một tay chống cằm, một tay khác lại cầm bút viết viết vẽ vẽ lên giấy nháp, rồi bất giác viết ra một từ đơn tiếng Anh: Yang.

Quý Vân Tiên đi rót nước về rồi đặt cốc lên bàn của Giang Nhiễm, sau đó vỗ vào bả vai cô: "Mày đang nghĩ gì thế? Gần đây cứ mất tập trung suốt, hôm nay là ngày thi cuối cùng đó, đừng làm bài thất thường, nếu không nghỉ Đông tao đến tìm mày đi chơi kiểu gì."

Quý Vân Tiên đến gần nên Giang Nhiễm nhanh chóng tô đen chữ kia đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!