Chương 23: (Vô Đề)

Lúc Dương Kế Trầm đến bệnh viện trung tâm thì Lục Tiêu vừa được đẩy ra từ phòng phẫu thuật. Tuy bệnh viện luôn thiếu giường, nhưng Trịnh Phong vẫn sắp xếp được phòng bệnh tốt nhất, có điều là tốt nhất thì cũng phải ở chung hai người. Ở cửa bệnh viện có mấy phóng viên nhỏ lẻ, còn Dương Kế Trầm đi vào từ cửa hông.

Lục Tiêu vẫn còn thuốc mê nên vẫn chưa tỉnh lại, Dương Kế Trầm mua chút hoa quả như có lệ.

Trịnh Phong gọi Dương Kế Trầm ra hành lang, rồi nhìn vẻ biếng nhác của anh mà càng phát giận.

Trịnh Phong áp giọng xuống rồi nghiêm nghị hỏi: "Cố ý?"

Dương Kế Trầm hơi dựa vào hành lang, anh đặt khuỷu tay lên trên bệ cửa sổ: "Các tay đua gặp chuyện bất trắc trên trường đua nhiều không kể xiết, những tay đua bỏ mạng trong cuộc thi đua xe Isle of Man TT (1) càng nhiều vô số kể. Sao đến chỗ huấn luyện viên Trịnh thì chút thương tích nhỏ này lại thành cố ý?"

Giọng của anh phách lối đến cùng cực.

(1) Isle of Man TT: là một giải đua mô tô trên đảo Isle of Man đã bắt đầu từ năm 1907, được công nhận là "giải đua mô tô hấp dẫn nhất trên thế giới" và đến nay vẫn tiếp tục được tổ chức thường niên. Cuộc đua Isle of Man TT nổi tiếng chủ yếu vì tốc độ trung bình của các tay đua thường ở mức rất cao: từ 200 đến 300 km/h.

Trịnh Phong nhướng mày kiếm: "Ý tôi chỉ không phải vết thương, Dương Kế Trầm."

Dương Kế Trầm cười cười: "Trước có Trương Tự, sau có Lục Tiêu, nếu huấn luyện viên Trịnh yêu quý nhân tài như thế, chẳng bằng xuất ít tiền cho họ đi học nơi nào tốt nhất đi, đọc thêm nhiều sách vào."

Trịnh Phong hiểu Dương Kế Trầm, năm đó đâm người này hai dao nên tới giờ anh vẫn nhớ kỹ. Nếu không phải vì chuyện đó, thì có lẽ bây giờ cũng không khó nói chuyện đến vậy.

Nhưng đứng ở góc độ của ông khi đó thì quá đau đớn vì mất học trò yêu, lại trẻ tuổi nóng tính nên khó tránh khỏi không nuốt trôi cục tức này.

Trịnh Phong hít sâu một hơi để mình bình tĩnh lại, ông nói: "Tôi vẫn là câu nói kia như trước, tôi không xen vào việc Lục Tiêu làm bên ngoài, những việc kia tôi cũng không quản nữa. Tôi chỉ cần người này có thiên phú và thực lực đua xe là được. Với cậu cũng thế, Dương Kế Trầm, cứ cố chấp mãi như thế không hay đâu, đàn ông con trai co được dãn được. Bây giờ thi đấu đã kết thúc rồi, nghĩ kĩ lời tôi nói trước khi CBSK diễn ra đi.

Cậu nghĩ xem, chỉ là chuyện một câu nói thôi, muốn vào MotoGP tôi cũng có tài chính giúp cậu, đây là việc người khác muốn mà không cầu được. Đừng bỏ lỡ cơ hội, lúc trẻ phạm sai lầm và bỏ lỡ cơ hội rồi đến tuổi này như tôi sẽ càng hối hận hơn."

Mặt Dương Kế Trầm mang ý cười như có như không: "Tôi cũng vẫn là câu nói trước kia, nếu huấn luyện viên Trịnh muốn tôi vào đội xe thì đá Lục Tiêu đi."

Trịnh Phong cười: "Thật không? Tôi đá thì cậu vào luôn à?"

Dương Kế Trầm: "Ờ… Chắc là không."

Sao người này có thể vào bừa đoàn xe của mình được đây, Trịnh Phong biết rõ điều này. Dương Kế Trầm chính là một con ngựa hoang chưa được gọt giũa, khó mà thuần phục được.

Nhân phẩm của người tên Lục Tiêu kia đúng là rất chênh lệch, trước nay lại luôn có hiềm khích với Dương Kế Trầm. Khoảng thời gian trước, Trịnh Phong có nghe nói việc hắn tìm người đánh Dương Kế Trầm, nhưng đây là lần đầu tiên ông thấy Dương Kế Trầm thật sự tính sổ với Lục Tiêu.

Dương Kế Trầm này, dù lòng dạ âm ngoan nhưng lại khí phách hơn người thường.

Dù Trịnh Phong không quan tâm đến gì ngoài đua xe, nhưng vì phần khí phách này của Dương Kế Trầm mà ông cũng phải nhìn anh bằng con mắt khác. Mỗi một nghề lại có khó xử và lục đục nội bộ riêng, người trong đó sẽ giống như hoa quả bị đặt trong lọ thủy tinh, anh đè lên tôi, tôi áp lại anh. Rất nhiều chuyện tranh đấu trong đó không nói rõ được nhưng vẫn khiến người ta hận đến nghiến răng, mà lý do hợp lý nhất chính là, ghen ghét.

Thoáng một cái Dương Kế Trầm đã bộc lộ tài năng trong nghề này nhưng vẫn quen kiêu căng khó thuần, làm quá nhiều người không vừa mắt, cũng khiến quá nhiều người muốn loại bỏ cho thống khoái.

Chơi đua xe có tên nhóc quy quy củ củ, cũng có lưu manh đổi nghề giữa chừng, có người tốt trong sạch, cũng có phần tử xấu xa u mê. Thế giới lớn là vậy, bước vào chảo nhuộm thế nào thì thành hạng người đó, đôi khi sẽ không liên quan đến nghề nghiệp.

Trịnh Phong nói: "Việc của các cậu giải quyết ngầm đi, đừng đưa lên đường đua."

Năm đó Lục Tiêu ngấm ngầm hại người khác trên đường đua, Trịnh Phong cũng đã cấm hắn thi đấu nửa năm. Ông không quan tâm sinh hoạt cá nhân và phẩm hạnh của đội viên, nhưng tuyệt đối không được giải quyết trên đường đua.

Dương Kế Trầm cười ngả ngớn: "Giải quyết ngầm? Thế thì còn gì thú vị nữa."

"Huấn luyện viên Trịnh." Dương Kế Trầm biếng nhác đứng thẳng người, hai tay đút vào túi quần, rồi hơi tới gần Trịnh Phong mà thấp giọng nói: "Đúng là tôi cố ý đấy."

Biểu cảm của Trịnh Phong vẫn ổn định như trước.

Dương Kế Trầm thu lại ý cười mà gằn từng chữ: "Ông hỏi Lục Tiêu xem có muốn giải quyết ngầm không?"

Dương Kế Trầm nói xong thì sải bước chân dài mà chậm rãi rời đi.

Trịnh Phong quay đầu nhìn thoáng qua phòng bệnh của Lục Tiêu, rồi đưa tay đỡ trán.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!