Khi toàn bộ cuộc thi kết thúc thì đã là hơn 4 giờ chiều. Giang Nhiễm mờ mờ mịt mịt xem hết ba vòng đấu xong, rồi dù mục phía sau có đặc sắc thế nào thì dường như cô cũng không nghe thấy nữa. Tất cả những cảm xúc và kí ức đều dừng lại vào khoảnh khắc Dương Kế Trầm đoạt giải vô địch.
Cuối cùng cô mới hiểu được anh là người thế nào.
Trước đó mới gặp thì chỉ đơn giản nghĩ họ là phường lưu manh, từ kiểu tóc quần áo đến ngôn từ đều một lời khó nói hết. Nhưng tiếp xúc rồi thấy khá ổn, dù mồm mép nhanh nhạy nhưng cũng giống như Quý Vân Tiên nói, bọn họ đều là người tốt.
Cô không tiếp xúc với các môn thi đấu thể thao như bóng đá hay bóng rổ, mà đua xe trong mắt nhiều người cũng là nghề nghiệp không đường hoàng, hoặc chỉ là thứ trò chơi của lưu manh đầu đường xó chợ. Thứ duy nhất có thể khiến người ta tin phục là đua xe ô tô, dường như như thế mới được nhiều người sùng bái.
Có nhiều thứ không biết thì không hiểu rõ được.
Anh tỏa sáng trên trường đua như thế, anh là người đứng đầu trong lĩnh vực của mình, cũng là một người chói mắt đến thế.
Sau khi thi đấu kết thúc, Quý Vân Tiên hào hứng lôi Giang Nhiễm ra bục trao giải với các phóng viên.
Phía sau là tấm banner lớn màu xanh da trời, phía trước có một, hai, ba bục đứng. Dương Kế Trầm đứng ở bục chính giữa cao nhất, nhưng biểu cảm của anh không thể gọi là kích động hay vui mừng được, mà lại như đây là chuyện thường ngày. Anh nhận bừa chiếc cúp rồi giơ lên cao như tượng trưng, còn những người phía dưới đang chụp ảnh, điên cuồng mà chụp ảnh.
Trương Gia Khải đứng ở bục thứ ba, thứ hai là một đội viên của Vân Phong.
Trong một đội đã có hai người đoạt giải cao thì đã là rất đáng gờm rồi.
Quý Vân Tiên như một cô nhóc mê muội mà điên cuồng chụp ảnh Trương Gia Khải, cô ấy cũng là người cuồng nhiệt nhất trong đám người ấy. Mà chỉ một chút là Trương Gia Khải cũng đã tìm được cô ấy, sau đó còn nâng cúp mỉm cười với Quý Vân Tiên.
Giang Nhiễm bất chợt đối mắt với Dương Kế Trầm rồi cả người cũng dần nóng lên. Cô nhanh chóng đánh mắt đi chỗ khác, không yên lòng mà nhìn lung tung sang trái sang phải.
Sau khi nhận cúp là đến phần phỏng vấn của phóng viên. Giang Nhiễm bị Quý Vân Tiên kéo đến chỗ ấy rồi đứng sau lưng phóng viên. Không rõ tại sao, cứ nơi nào có Dương Kế Trầm thì sẽ có nhiều con gái hơn một chút.
Giang Nhiễm nhận ra mấy cô gái đứng bên cạnh mình là nhóm cổ động trên khán đài vừa rồi. Từng đôi mắt phát sáng của các cô ấy cứ nhìn Dương Kế Trầm chằm chằm, như thể muốn khắc mỗi câu mỗi chữ anh nói vào lòng vậy.
Về sau Giang Nhiễm mới biết người này còn có Fanclub, có diễn đàn Post Bar của mình. Mỗi lần anh thi đấu, Fanclub sẽ đến cổ vũ và cập nhật thông tin liên quan, như vậy không hề thua gì một tiểu minh tinh nhỏ.
Phóng viên đeo kính gọng mỏng đưa ra chủ đề hỏi: "Đây là lần thứ tứ đạt tổng điểm quán quân rồi, anh có định lấy tròn mười cúp không?"
Đầu mày của Dương Kế Trầm cau lại: "Có đi."
Phóng viên: "Trận đấu sáng nay vừa mạo hiểm vừa kích thích, anh có suy nghĩ gì với sai lầm lần này của Lục Tiêu không?"
Giang Nhiễm đứng im nhìn và chờ anh trả lời, nào ngờ người này lại liếc qua cô rồi như cười như không phun ra bốn chữ: "Gieo gió gặt bão."
Giọng của anh rất không thân thiện, phóng viên nhận ra chút manh mối thì nắm lấy cơ hội hỏi tiếp: "Có tin đồn Trịnh Phong muốn chiêu mộ cậu về Vân Phong, nhưng anh ngại Lục Tiêu nên từ chối. Hai người tranh đua vị trí thứ nhất thứ hai nhiều năm như thế, phải chăng đã tự kết thù kết hận?"
"Cô nói xem?" Giọng của anh vẫn không lành như trước.
Phóng viên nhỏ lúng túng.
…
Tới lúc tan cuộc thì sắc trời đã tối, cả nhóm người bàn luận xem đi ăn cơm chúc mừng ở đâu, Giang Nhiễm tính thời gian thì thấy Giang Mi sắp tan làm, cô muốn về trước khi Giang Mi tới nhà.
"Vân Tiên, tao về trước đây." Giang Nhiễm kéo Quý Vân Tiên rồi nhỏ giọng nói.
Quý Vân Tiên: "Không đi ăn cùng à? Hôm nay là cuối tuần mà, chắc dì không nói gì đâu."
Giang Nhiễm nghĩ đến ánh mắt dò xét kia của Giang Mi thì trong lòng không yên. Thật ra Giang Mi là một người phụ nữ khôn khéo, dường như từ nhỏ đến lớn bà đều nhìn thấu cô. Nếu Giang Mi biết cô nói dối bà để đi xem đua xe, cô… Giang Nhiễm không tưởng tượng được phản ứng của Giang Mi sẽ thế nào.
Giang Nhiễm khoát tay: "Không được, tao đi trước đây, tối về sẽ liên lạc."
Giang Nhiễm liếc Dương Kế Trầm một cái, anh đang ngồi trên xe nói gì đó với Chu Thụ, khóe miệng còn ngậm nụ cười yếu ớt.
Quý Vân Tiên nói: "Mọi người chờ em một chút, em đưa Tiểu Nhiễm ra bến xe."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!