Trận đấu diễn ra vào cuối tuần, trước cuối tuần Giang Nhiễm nói với Giang Mi một câu rằng cô muốn đi mua sách ở hiệu sách với Quý Vân Tiên.
Tối thứ Sáu thường lơi lỏng và yên tĩnh hơn ngày thường rất nhiều, Giang Nhiễm cúi đầu ăn cơm, rồi dùng giọng bình thường và tùy ý để nói điều này.
Lúc trước Giang Mi sẽ không hỏi nhiều, bình thường chỉ bảo đừng về muộn quá. Nhưng lần này Giang Mi lại không mở miệng nhanh như thế, mà lại dùng ánh mắt dò xét nhàn nhạt để nhìn cô.
Giang Nhiễm cố khống chế chút căng thẳng trong lòng rồi nhẹ giọng hỏi: "Mẹ ơi, không được đi ạ?"
Giang Mi há miệng, nhưng lại im lặng mấy giây rồi mới hỏi: "Mua sách gì?"
"Đề thi thử Toán và Tiếng Anh ạ, sắp nghỉ Đông nên con định làm ở nhà."
"Ừm, đừng đi lung tung, mua xong nhớ về ngay." Giọng của Giang Mi đều đều, như thể còn muốn nói tiếp điều gì.
"Con biết rồi."
Giang Nhiễm ăn cơm tối xong thì trở về phòng mình, cô ngã xuống giường rồi đếm lại những lần mình nói dối Giang Mi, ít nhiều gì cũng khoảng 10 lần rồi.
Thật ra chuyện đi xem thi đấu này cũng không có gì ghê gớm, khi đó Quý Vân Tiên lôi cô đi xem diễn ca nhạc trên trấn, đi xem hội Chùa… Giang Mi cũng không nói gì.
Nhưng dính đến đua xe thì tính chất không còn như vậy nữa.
Có một số việc Giang Nhiễm có thể tự hiểu được, vì thế lần trước khi hỏi Giang Mi về người ở nhà bên, thấy vẻ mặt của bà không vui nên cô cũng không hỏi nhiều.
Dường như Giang Mi rất không thích tất cả những việc liên quan đến mô
-tô. Giang Nhiễm nhớ khi còn nhỏ, chú Lưu mua hai chiếc xe máy, cô trông thấy thì đi qua sờ trái sờ phải. Chú Lưu ôm cô ngồi lên, nhưng chơi chưa được bao lâu thì Giang Mi về nhà trông thấy, sau đó cao giọng bảo cô xuống ngay.
Lúc đó Giang Mi mới chỉ 26 – 27 tuổi và chưa tốt tính được như bây giờ. Ngày ấy bà dễ nóng giận và xúc động, rồi cũng như luôn phải sống trong đau khổ cùng cực vậy.
Lúc đó Giang Nhiễm chỉ nghĩ mẹ thấy mình ham chơi rồi leo cao, lo cô bị ngã nên mới tức giận như thế.
Giang Nhiễm 7 tuổi học lớp lá ở nhà trẻ, cô giáo của các bạn nhỏ luôn thích nhắc đến những người thân trong gia đình, ví dụ như vẽ một bức tranh gia đình có ba mẹ và ông bà của em. Đến lúc này Giang Nhiễm mới phát hiện nhà họ rất ít người, nói theo cách khác là cô chỉ có một mình mẹ mà thôi.
Giang Mi đạp xe đến cửa trường đón Giang Nhiễm, cô vừa thấy bà thì vui sướng chạy tới rồi hưng phấn hỏi: "Mẹ ơi, bố với ông bà ở đâu ạ?"
Lúc ấy mặt Giang Mi không còn chút ý cười nào nữa, nhưng bà ngại cổng trường nhiều người nên không nói gì, mà chở Giang Nhiễm về nhà.
Có điều trẻ con luôn thích hỏi mãi về một chuyện, lúc Giang Mi nấu cơm, Giang Nhiễm lại cầm bức tranh vẽ gia đình đến rồi hỏi lại về chuyện kia.
Khi đó Giang Mi trẻ tuổi nóng tính đã ném dao "xoảng" một cái lên thớt gỗ, bà nhìn Giang Nhiễm chằm chằm: "Về sau con không được hỏi lại chuyện này nữa! Con không có bố, cũng không có ông bà!"
Bà cao giọng nói khiến âm thanh quẩn quanh trong căn phòng trống rỗng, cũng khiến Giang Nhiễm sợ hãi mà òa khóc.
Mọi người đều nói tuổi nhỏ thì dễ quên chuyện, nhưng đến giờ Giang Nhiễm vẫn nhớ như in những lời kia của Giang Mi.
Giang Mi thấy cô khóc thì lòng lại mềm nhũn. Bà nói do mẹ không tốt, rồi hai mẹ con ôm nhau, giọng của Giang Mi dần run rẩy, mắt cũng đỏ cả lên.
Giang Mi vuốt ve mặt cô rồi khóc không thành tiếng: "Một mình mẹ cũng có thể chăm sóc cho con, Tiểu Nhiễm không có bố và ông bà cũng vui vẻ được. Mẹ không muốn gặp lại bố con nữa, Tiểu Nhiễm hiểu chưa. Mẹ rất khó chịu, ông ấy đã làm một việc khiến mẹ không bao giờ có thể tha thứ được."
Tuy con trẻ còn nhỏ, nhưng cũng đã phân biệt được hai chữ "thích" và "ghét" này.
Thời học cấp 2, Giang Nhiễm cũng mua mấy món đồ chơi nhỏ và áp phích ở sạp hàng như những cô bé khác, sau đó đem về dán xanh xanh đỏ đỏ trong phòng mình.
Tấm áp phích đó là ảnh Lưu Đức Hoa ngồi mô
-tô, sau đó Giang Mi vào quét dọn phòng nhìn thấy thì đã xé ngay xuống.
Sáu bảy năm sau đó, Giang Mi đã kiềm chế lại tính tình của mình. Bà không để lộ nhiều cảm xúc nữa, mà quét dọn xong thì đi ra ngoài ngay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!