Chương 19: (Vô Đề)

Giang Nhiễm thấy người này rất xuất quỷ nhập thần, rõ ràng vừa rồi chưa hề có ai xuất hiện ở nơi này.

Trần Hạo nghe được tiếng thì nhìn lại, rồi biểu cảm của cậu ta dần trở nên khó coi.

Dương Kế Trầm hơi híp mắt lại, anh ngậm điếu thuốc rồi tựa vào cây ngô đồng: "Đợi hai người nói chuyện xong nhé?"

Giang Nhiễm không đáp lại anh, mà kéo Trần Hạo đến một bên. Sau đó cô buông tay ra, nghĩ một lúc rồi mới thấp giọng nói: "Trần Hạo, tôi không yêu ai, nhưng cũng không có nghĩa là tôi đang cho cậu cơ hội. Tôi coi là… chuyện đã qua rồi."

Đúng là trước đó cô có ấn tượng tốt với cậu ta. Người này biết nhảy biết hát, mặt mũi cũng nổi bật, mà mấu chốt là cậu ta rất tốt với cô, tốt theo kiểu nói chuyện cùng rất vui kia.

Nhưng từ đầu tới cuối vẫn không có ai phá tan sự mập mờ này, dường như cậu ta cũng tốt như thế với những người khác.

Quý Vân Tiên luôn nói Trần Hạo thích cô, nhưng người trong cuộc còn chưa nói gì thì sao có thể tin là thật. Huống hồ quan niệm của Quý Vân Tiên là tình yêu trên hết, cứ thấy có đàn ông con trai ở gần là đều gán thành đôi với cô được. Rồi cả về sau Quý Vân Tiên gán ghép cô và Dương Kế Trầm, Giang Nhiễm cũng nghĩ cô ấy đã xem phim truyền hình nhiều quá rồi.

Khi cậu ta yêu nhau với Tiết Đan, Giang Nhiễm cũng không thấy mất mát gì. Chỉ là cậu ta vẫn đối tốt với cô như trước, vẫn tạo ra loại mập mờ không rõ khiến cô phản cảm, vì thế tránh được thì nên tránh. Giống như ngày diễn ra hội diễn cuối năm đó vậy, ánh mắt cậu ta nhìn cô thực sự quá mập mờ.

Cũng chính nhờ chuyện của Trần Hạo này khiến cô hiểu rõ cảm quan của mình. Cô không cần người kia quá hoàn mỹ, nhưng nếu thích cô thì hãy một lòng một dạ. Giang Nhiễm cũng không mong một nửa kia của mình sẽ giống Trần Hạo, rồi chọn tiền tài hoặc thứ gì khác không rõ trong đời mà từ bỏ cô.

Dù có thể bây giờ Trần Hạo đang còn rất trẻ và vẫn chưa đủ thành thục.

Trần Hạo liếc Dương Kế Trầm qua dư quang, rồi đột nhiên thấy mình như thằng nhóc vắt mũi chưa sạch không biết cạn sâu. Cậu ta tự cười giễu một tiếng, rồi hỏi lại câu thật sao?

Giang Nhiễm rũ mắt, không biết nên nói gì hoặc không có gì để nói nữa. Có mấy lời càng nói càng loạn, càng nói càng tổn thương người khác, chẳng bằng dừng lại thì hơn.

Trần Hạo không ngờ cô sẽ từ chối dứt khoát như thế, cậu ta cho là trong lòng Giang Nhiễm cũng hơi thích mình.

Trần Hạo kéo cặp sách như muốn đi, cậu ta nói: "Tôi sẽ đi nói chuyện với Tiết Đan, thật sự xin lỗi về mấy ngày này."

Giang Nhiễm ừ, còn Trần Hạo nhanh chân rời đi.

Dương Kế Trầm thấy hai người nói chuyện xong rồi, thì sải bước chân dài đi qua, thuốc lá trên tay còn lại nửa điếu.

Giang Nhiễm sợ sách của mình sẽ lại bị người khác ác ý vứt đi, nên dù là sách có ích hay không có ích thì cô cũng nhét hết vào trong cặp. Mấy cân này đè nặng trên vai Giang Nhiễm, mà cô hơi gầy nên nhìn qua trông như bị đè xuống thấp còn một nửa.

Dương Kế Trầm nhìn cặp của cô hơi lạ thì đưa tay nhấc nhấc lên: "Em nhét hết của cải vào trong đấy à?"

Anh nhấc lên rồi lại buông lỏng, khiến Giang Nhiễm bị lực áp xuống mà lảo đảo ra phía sau một bước.

Giang Nhiễm: "…"

Dương Kế Trầm đưa điếu thuốc ngậm lên miệng, mặt mày lại ngả ngớn: "Tôi còn tưởng là nam sinh nhỏ nào tỏ tình với em, thì ra là cậu ta. Si tình như thế mà sao không cầm ít sách hộ à, lát nữa ép đến em không cao được lên thì làm thế nào?"

Lời nói này của anh mang mấy phần trào phúng.

Giang Nhiễm không nghĩ nhiều mà cũng không để ý lắm, cô hỏi ngược lại: "Anh tìm em có việc gì?"

"Biết tôi nhắn tin cho em không?"

"Vâng."

Dương Kế Trầm: "Thế mà em còn chạy loạn với cậu ta."

"…"

Dương Kế Trầm dập thuốc lá rồi đưa tay xách cặp của cô: "Đi thôi, đưa em về."

Giang Nhiễm chớp mắt: "Anh…"

Anh đến tìm là để đưa cô về nhà? Hình như hơi đột ngột quá.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!