Chương 18: (Vô Đề)

Tại phòng ăn cao cấp tầng 3 của nhà hàng.

Đây là một nhà hàng đồ Nhật, bốn phía là nước, khi nhấc rèm gỗ lên sẽ thấy dòng suối nhỏ róc rách bên ngoài. Vì nhiệt độ không khí quá thấp nên bề mặt suối đã kết băng.

Trong phòng ăn có tiếng nhạc mơ hồ quẩn quanh, nhưng lại rất an tĩnh.

Trịnh Phong nhấp một ngụm Thiết Quan Âm, sau đó cũng không nói nhảm mà mở miệng hỏi dứt khoát: "Cậu định cứ tách ra như thế à?"

Dương Kế Trầm cũng hơi ngạc nhiên với bữa cơm này. Lúc đầu anh nghĩ vài ngày trước Trịnh Phong gọi Lão Ngũ đến thuyết phục không thành thì không có động thái gì nữa, nào ngờ ông ấy lại gấp gáp, rồi không nhịn được mà tự chạy đến.

Có điều Trịnh Phong cũng là người thẳng tính, không giống như Lão Ngũ mở đầu còn phải rào đón vài câu, luôn là vẻ a dua a tòng.

Cánh tay Dương Kế Trầm khoác lên lưng ghế bệt, anh lười nhác cười một tiếng: "Tôi cũng không cần gì, thì sao phải ở dưới trướng rồi để ý sắc mặt của ông."

"Đội xe của tôi có sân bãi huấn luyện tốt hơn, có thể có cả chỉ đạo viên chuyên nghiệp, đây gọi là để ý sắc mặt à?"

"Bị ông quản lí mà còn không để ý sắc mặt của ông?"

Trịnh Phong cười một tiếng, cũng đã quên đi ân oán trước đó. Ông ấy chỉ thấy đây là một tay đua có năng lực và thực lực nên có ý muốn bồi dưỡng, trợ giúp anh lên một tầm cao mới. Nhưng hết lần này tới lần khác, người này vẫn luôn ngạo mạn không thôi.

Đối với Trịnh Phong mà nói, Dương Kế Trầm giống như ngựa hoang vậy, là một con ngựa hoang rất khó thuần phục, và dường như cũng không có điểm yếu nào để bị nắm thóp. Nếu không phải có tính phóng khoáng tự do, kiêu căng khó thuần như thế, thì có lẽ người này cũng không đạt được thành tựu như ngày hôm nay.

Trịnh Phong nhìn về phía mấy người Chu Thụ: "Vậy mấy người các cậu thì sao, tuổi còn trẻ mà cũng định lông bông cả đời à?"

Chu Thụ phì cười: "Trẻ mới lông bông chứ, già rồi mới mau chóng tìm người chống lưng."

"Được, mấy cậu đều nghĩ như nhau cả." Trịnh Phong châm điếu thuốc rồi nói: "Dương Kế Trầm, cậu đừng nói cái gì mà không cần với tôi. Nếu cậu nhìn thoáng được, thì nửa năm sau có thể tham gia CSBK (1). Thực sự không muốn làm tay đua MotoGP vô địch Trung Quốc à?"

(1) CSBK (China Superbike Championship): Giải đua siêu mô

-tô Trung Quốc.

Dương Kế Trầm phả ra một hơi khói, rồi như cười như không nhìn ông ấy: "Ông muốn vô địch Trung Quốc đấy chứ?"

Trịnh Phong đã qua 40 tuổi, nhưng lại không người đầy dầu nhớt như các huấn luyện viên đua xe khác. Mà ông ấy rất khí khái, mặc âu phục như người làm ăn, càng không khó để nhìn ra lúc trẻ đây là một người anh tuấn.

Trịnh Phong rất nhức đầu về người tên Dương Kế Trầm này. Hai năm nay đã nói hết lời, cũng đã ra hiệu ngầm rất nhiều, lần này ông ấy thực sự không ngồi yên được nữa nên muốn tìm anh nói chuyện tử tế, nhưng làm thế nào cũng không thuyết phục được.

Trịnh Phong chắp tay trên đùi rồi nói: "Phải, tôi rất muốn. Nhưng lúc trẻ đã mất đi cơ hội, bây giờ đi đứng không tiện, không thể lại đi thi đấu nữa. Nếu tôi nghiên cứu XX, tôi sẽ muốn làm người đứng đầu về XX. Nếu tôi nghiên cứu lúa nước, tôi sẽ muốn làm người đứng đầu về lúa nước. Cũng như vậy, ngạch đua xe Trung Quốc này vẫn còn trống, tôi muốn dùng danh nghĩa vô địch để bổ sung vào đó.

Đây là địa vị vinh quang không bao giờ thay đổi được."

Ông ấy dừng một chút rồi nói: "Dương Kế Trầm, chỉ có cậu mới đủ thực lực để vượt qua tôi mà làm người vô địch này."

Dương Kế Trầm thu lại mấy phần ý cười như đang suy nghĩ, một lúc sau anh nói: "Muốn tôi gia nhập đội xe của ông?"

Trịnh Phong thấy thái độ của anh đã thoải mái hơn nên nhướng lông mày: "Có hứng thú rồi à?"

Dương Kế Trầm: "Được thôi."

Lời này vừa nói ra, mấy người Chu Thụ đều mở mắt thật to .

"Trầm ca!"

Dương Kế Trầm không nhanh không chậm bổ sung: "Ông đá Lục Tiêu đi thì sao?"

Vẻ mặt Trịnh Phong trầm xuống ngay lập tức: "Cậu có ý gì?"

"Ông nói xem là ý gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!