Đánh anh một "bóng"… "Bóng"…
Giang Nhiễm chợt mở mắt ra, khuôn mặt đã bỏng rát tới mức luộc trứng được.
Bài thi môn Sinh học lớp 11 cô luôn đứng thứ nhất thứ hai, đương nhiên cũng hiểu được "bóng" anh nói ở đây là gì.
Chỉ là sao anh có thể thản nhiên nói ra như thế, thực sự rất giống lưu manh.
Giang Nhiễm chạm phải con ngươi thâm thúy hẹp dài của anh, ánh mắt ấy như đang trêu tức vậy. Lòng cô càng như siết chặt, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
Đau đớn ở nơi đó đã giảm đi một chút, nên mặt mày Dương Kế Trầm cũng nhẹ nhõm đi không ít.
Cô nằm sấp cả người trên người anh, trọng lượng rất nhẹ, mặc cũng rất ít, chỉ có một lớp áo giữ nhiệt và một áo khoác. Dương Kế Trầm dùng hai tay nắm lấy cánh tay cô, dường như chỉ ôm một cái là có thể giữ chặt được.
Cô vẫn hoảng sợ nhìn anh, sau còn rụt cổ lại, viền mũ cổ lông phác lên dáng vẻ mềm mại và ấm áp của cô.
Giang Nhiễm nhỏ giọng nói: "Em… Em dậy được không?"
"Em dậy đi." Khóe miệng anh ngậm ý cười yếu ớt, nhưng giọng điệu lại rất lỗ mãng.
Miệng anh thì nói vậy, nhưng lại không có ý để cho cô dậy. Hai tay anh vẫn luôn giữ lấy cô như trước, Giang Nhiễm làm thế nào cũng không tránh thoát được. Mà anh thì sao, vẫn luôn là vẻ xem trò vui.
Giang Nhiễm cuống lên rồi thốt ra tên của anh: "Dương Kế Trầm, anh buông em ra."
Dương Kế Trầm cũng hơi giật mình: "Ồ, bây giờ biết tên tôi rồi?"
Anh nhìn mặt cô đỏ bừng thì không đùa nữa, mà trầm giọng nói: "Đừng lộn xộn, tôi cũng sẽ không thế nào với em."
"Vậy anh buông tay."
Dương Kế Trầm hơi lỏng tay, cô lập tức nhảy ra như thỏ, nhưng vẫn không nhảy ra khỏi phạm vi cánh tay dài của anh. Dương Kế Trầm đưa tay là túm được người về.
Dương Kế Trầm ngồi trên giường, hai chân mở ra, mà Giang Nhiễm lại đứng giữa hai chân anh. Lần này cô không kéo đẩy nữa, bởi không muốn lại ngã ra giường với anh.
"Đứng yên, đừng nhúc nhích." Anh ra lệnh.
Dương Kế Trầm ngửa đầu, đưa tay vén tóc mái của Giang Nhiễm ra. Thái dương của cô hơi sưng lên, nhưng cũng may là không quá nghiêm trọng.
Khóe miệng Dương Kế Trầm ngậm ý cười: "Cũng may chưa ném em thành ngốc, nếu không tôi đền thế nào đây?"
Giang Nhiễm lùi ra phía sau một bước để giữ khoảng cách với anh, trong lòng nghĩ thầm đúng là anh cố ý thật.
Giang Nhiễm nhìn sang một bên, gương mặt cô vẫn đỏ bừng như cũ. Cô nói: "Thuốc đã thoa xong, anh về được rồi. Em thấy miệng vết thương của anh đỡ hơn mấy ngày trước nhiều rồi, không cần đến nữa cũng được."
"Thoa xong rồi? Lúc nãy em mới nói vẫn chưa thoa xong mà?"
Giang Nhiễm: "Em nói thoa xong rồi chính là thoa xong rồi."
Dương Kế Trầm đứng lên, rồi mặc áo vào mà không hoang mang: "Được, Giang sư phó bảo xong rồi thì là xong rồi. Vậy…"
Anh đi đến trước mặt cô rồi khom người: "Vậy hai ngày sau không đến nữa?"
"Ừm."
Anh cười: "Qua hai ngày lại đến vậy."
"Anh!" Giang Nhiễm lại á khẩu không trả lời được lần nữa.
Dương Kế Trầm hơi nghiêng đầu, môi mỏng xích lại gần mặt cô rồi cà lơ phất phơ hỏi: "Chẳng may hai ngày nữa phía dưới của tôi bị tụ máu thì sao? Em làm người ta bị thương mà không chịu trách nhiệm à? "Bóng" này của tôi quý hơn quả bóng kia nhiều đấy, em nói có đúng không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!