Mặt trời mùa Đông lặn sớm, mới khoảng 4 – 5 giờ mà trời đã tối một nửa. Ánh trời chiều lơ lửng trong tầng mây, mấy ngày nay trời trong, chạng vạng tối sẽ có vô vàn luồng ánh sáng tản ra từng chút từng chút một.
Sân bóng rổ và sân bóng đá liền tiếp cùng một chỗ, các thiếu niên đổ mồ hôi trên bãi cỏ nhân tạo xanh tươi, rồi tất cả đều đổ theo bóng mà chạy khắp sân. Nếu so sánh với sân bóng rổ thì sân bóng đá có vẻ quạnh quẽ hơn nhiều.
Đây là lần đầu tiên Giang Nhiễm thấy sân bóng rổ có nhiều người đến thế.
Tiết Thể dục này tổng cộng có 3 lớp, người ở đây cũng nhiều hơn một chút. Ven sân bóng rổ đã bị vây kín tới không còn một kẽ hở, rồi vừa rộn ràng lại ồn ào những tiếng nam sinh hô lên liên tiếp.
Quý Vân Tiên đẩy đám người ra để chen vào, Giang Nhiễm cũng đi vào theo.
Vừa ngẩng đầu lên đã thấy bóng được ném đi với đường cong duyên dáng, sau đó vững vàng rơi vào trong rổ. Đó là một cú ném 3 điểm.
Những nam sinh vây quanh lại reo hò một trận.
Trên sân bóng rổ có hơn mười người, Giang Nhiễm lại liếc nhìn Dương Kế Trầm. Anh mặc áo phông màu trắng, phía sau lưng đã hơi ướt, giọt mồ hôi trên tóc được trời chiều rọi vào tản ra ánh nâu nhàn nhạt. Ngón tay khớp xương rõ ràng chụp lấy bóng rổ, tay trái và tay phải dẫn bóng qua lại rồi tìm đúng thời cơ ném lên một cú, lại thêm một cú ném 3 điểm nữa.
Trông anh có vẻ không căng thẳng như những người bên ngoài, mà lại chuyên tâm, vẻ mặt biếng nhác, ánh mắt kiêu căng mà khinh khỉnh.
Quý Vân Tiên khum hai tay bên miệng làm loa rồi hô thật to: "Gia Khải! Cố lên!"
Trương Gia Khải nghe được tiếng thì vừa chạy vừa tìm cô ấy trong đám người, sau đó nháy mắt với Quý Vân Tiên.
Ánh mắt của Giang Nhiễm vẫn luôn lưu luyến trên người Dương Kế Trầm. Quý Vân Tiên vừa hô thì Dương Kế Trầm cũng nhìn lại, sau đó ánh mắt cả hai bất chợt đối nhau.
Giang Nhiễm tự nhiên liếc sang một bên khác, nhưng không ngờ lại đụng phải ánh mắt của Trần Hạo.
Nếu như nói ánh mắt của Dương Kế Trầm là ánh mắt xâm lược khó có thể dự đoán, thì ánh mắt của Trần Hạo lại là trầm mặc, không cam lòng.
Từ sau ngày ở KTV đó, Giang Nhiễm không nói với Trần Hạo lời nào. Dù học cùng một lớp, nhưng bài vở trên lớp bề bộn nên cũng không rảnh để nói chuyện. Cậu ta cũng không sau giờ ăn trưa đi ngang qua bàn cô nói hai câu như trước kia, mà giống như quả bóng da xì hơi tới cùng kiệt vậy.
Dường như Giang Nhiễm cũng đoán được mấy phần tâm tư của Trần Hạo.
Có lẽ cậu ta thích cô, trai gái vào tuổi dậy thì sẽ thích một người bình thường không thể bình thường hơn. Có lẽ là thích thật, hoặc có thể là xao động của thanh xuân, nhưng phần thích này so ra vẫn kém cái thích cậu ta dành cho chính mình.
Cậu ta cũng không thể làm như chưa từng phát sinh chuyện gì, rồi lại ở cạnh cô như các bạn học bình thường khác, có lẽ là bởi cô biết bí mật của cậu ta.
Một nam sinh được coi là nửa nhân vật làm mưa làm gió trong trường, được các nữ sinh thích, được các nam sinh vây quanh, bản thân cũng thành thạo một nghề. Thế nhưng tự tôn và kiêu ngạo của cậu ta lại bị tiền tài giẫm dưới chân, cũng từng làm ra việc khiến người khác xem thường là để Tiết Đan trả tiền cho mình.
Trần Hạo nhanh chóng rời mắt đi chỗ khác, rồi vào nhập trận trong sân bóng rổ.
Lúc bọn họ đi vào sân bóng rổ, thì mấy người nam bên kia đã đang chơi rồi. Mấy bạn nam trong lớp mau chóng nhận ra một người trong đó nên kích động hô to: "Anh là Dương Kế Trầm ạ?"
"Mẹ kiếp! Đúng rồi! Mẹ kiếp!"
"Mẹ ơi! Đại… Đại thần, sao anh lại ở đây? À em biết rồi, dạo này mọi người tới đây thi đấu, em đã mua vé xong xuôi rồi!"
Trần Hạo liếc mắt đã nhận ra đây chính là người đàn ông ở KTV ngày đó, ngay cả chú của Tiết Đan cũng phải cười làm lành với anh.
Khi thấy bạn học ồn ào như thế, Trần Hạo cũng đoán được người này làm gì, nếu đặt ở đây thì cũng coi như nửa người nổi tiếng rồi.
Bạn học kia mời mọc nhiệt tình: "Hay là chúng ta cùng chơi đi, các anh một đội, bọn em một đội. Dù sao lát nữa cũng tan học rồi, chơi muộn một chút cũng không sao."
Chu Thụ đang buồn vì không có ai chơi nên kéo nam sinh nhỏ kia qua: "Người anh em, lát nữa đừng nhường, nhớ chơi hết sức! Lâu rồi tôi không đổ mồ hôi!"
Trần Hạo không lên tiếng, xem như chấp nhận trận đấu này.
Nam sinh 17 – 18 tuổi đều giấu vẻ kiêu ngạo trong lòng, cũng thường xuyên vì một câu nói mà tranh chấp tới đầu rơi máu chảy.
Trần Hạo nhớ lại tình cảnh ngày đó rồi vẫn thấy phẫn nộ như cũ. Cậu ta thấy mình không giống đàn ông, khi để hai cô gái đánh nhau vì mình. Mà cậu ta đúng là kẻ hèn nhát nhất, chỉ vì sợ hãi nên mới xin Giang Nhiễm giữ kín bí mật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!