Về sau Vương Lệ Vận cũng đi tìm thầy khác để giải đáp, nhưng phần lớn đều nói một câu không rõ ràng là, lương duyên.
Nhiều năm trôi qua, anh đã buông bỏ chuyện này của nhà họ Dương từ lâu, nhưng thầy tướng nói thế này lại khiến Dương Kế Trầm thấy hứng thú.
Anh chống khuỷu tay lên bàn, rồi không nhanh không chậm hỏi: "Sẽ thế nào?"
Thầy tướng mỉm cười nói: "Không phải gấp, chẳng mấy chốc sẽ gặp thôi. Nếu kiếp trước khắc sâu một việc, lúc chuyển thế sẽ lưu lại chút ấn ký."
Thầy tướng vỗ vỗ vào bả vai trái của mình: "Cậu gặp rồi khắc hiểu."
"Thầy nói rõ hơn được không?"
Thầy tướng nghĩ kĩ một lát rồi cười khẽ: "Là số thì không tránh được, cũng không cần dụng công đi tìm, mọi thứ đều được sắp xếp đâu vào đó. Cô gái kia…"
"Cô gái kia thế nào?"
"Cậu thanh niên, đó là phúc phận của cậu."
Dương Kế Trầm cười một tiếng rồi cũng không hỏi nhiều, mà định rời đi với hội Chu Thụ.
Việc này nói thế nào cũng hơi mơ hồ, những người sinh trong thời khoa học kỹ thuật phát triển như hiện tại đều bán tín bán nghi. Huống hồ bây giờ thầy tướng lừa đảo rất nhiều, không có mấy người thực sự có năng lực.
Dường như thầy tướng cũng tỏ vẻ thần bí, thế là người đó lại gọi Dương Kế Trầm rồi chỉ lên bầu trời: "Mối di hận sinh ra trong trời Đông giá rét, duyên phận sẽ tiếp nối vào trời Đông giá rét, là đoạn duyên phận rất đặc biệt."
Dương Kế Trầm thấy ông ấy cầm chừng thì đã hiểu, anh cười nhẹ rồi ném 1000 tệ lên bàn: "Có gì thầy cứ nói thẳng."
Thầy tướng cũng là một nghề, cũng dựa vào năng lực này để kiếm cơm. Thầy tướng nhận được tiền rồi thì tự nhiên cũng nói rõ ràng.
Thầy ra hiệu cho những người khác rời đi, rồi gõ ngón tay trên mặt bàn, sau ba lần mới nói: "Vai trái của cô gái đó có một vết bớt hình bông tuyết. Nếu gặp được, nhất định không được dọa người ta chạy mất."
Dương Kế Trầm nhíu mày: "Thầy không sợ tiết lộ thiên cơ đắc tội với Phật Tổ à?"
Thầy tướng lắc đầu: "Biển người mênh mông, gặp được nhau là duyên phận, được biết cũng là duyên phận. Giống như việc cậu tới đây hôm nay cũng là duyên phận, càng là ý trời đã định."
Truy hỏi về ngọn nguồn việc này cũng không có ý nghĩa nên Dương Kế Trầm không hỏi nữa, thầy tướng cũng dừng lại.
Mãi tới đêm đó tình cờ trông thấy Giang Nhiễm thay quần áo trước cửa sổ, thì có lẽ đúng là duyên phận thật, cũng chỉ cần liếc mắt một cái đã gặp được.
Ngày từ chùa trở về, thật ra Dương Kế Trầm đã mau chóng ném chuyện này ra sau đầu. Đi qua mấy thành phố và thi đấu căng thẳng, anh vốn cũng không nghĩ nhiều đến những chuyện yêu yêu đương đương này.
Nhưng lúc trông thấy vết bớt sau vai trái của Giang Nhiễm, sống lưng anh mới chợt lạnh, sau đó lại thấy như bị số phận dẫn dắt, rồi không khỏi bắt đầu đánh giá cô bé này.
Cô rất gầy, trông có vẻ không lớn lắm, nói khó nghe một chút thì dường như còn chưa trổ mã hết, vẫn còn là một cô nhóc.
Lúc ấy anh càng thấy buồn cười, lương duyên của anh là vị thành niên?
Ai ngờ ngày hôm sau gặp lại rồi quan sát tỉ mỉ, anh mới phát hiện mặt mũi cô bé này nhỏ nhắn tươi sáng, các nét trên mặt đâu ra đấy, dù vẻ ngoài còn hơi non nớt.
Về sau cô lấy điện thoại ghi âm lại khiến Dương Kế Trầm ngạc nhiên không thôi. Một cô bé dịu dàng ngoan ngoãn như thế cũng có mặt dũng cảm, càng là đủ thông minh.
Dường như cũng có chút thú vị.Giang Nhiễm khó ngủ một đêm, trăn đi trở lại mà trong đầu vẫn là câu nói kia. Đến lúc thật sự không ngủ được nữa, cô bực bội đá chăn ra rồi ngồi làm bài tập, đến 5 giờ sáng mới mơ mơ màng màng ngủ mất.
Ngủ chưa được ba tiếng, Giang Mi đã gọi cô dậy ăn sáng. Sau khi tỉnh dậy khỏi giấc ngủ, Giang Nhiễm chợt nhớ đến đường ống nước hỏng, nên ăn bừa mấy miếng rồi chạy lên trên trấn tìm người.
Lúc đi qua nhà anh lại không nhịn được mà nhìn thêm mấy lần, xe mô
-tô vẫn còn đỗ an tĩnh trong đó.
Khi cô về thì mô
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!