Chương 14: (Vô Đề)

Ánh mắt của anh chứa bảy phần trêu đùa, ba phần còn lại vẫn là trêu đùa. Đôi mắt hẹp ấy cứ nhìn cô chằm chằm như nhìn con mồi vậy.

Một từ vợ đã khiến cô ù tai, mỗi lỗ chân lông đều căng ra, như thể có thứ gì trong cơ thể muốn xông ra, cả mặt cũng như lửa đốt.

Đột nhiên Giang Nhiễm nhớ đến ngày đầu gặp mặt, anh hỏi cô chữ Nhiễm có phải nghĩa là ngọc không.

Cô không biết vì sao anh lại hỏi chuyện này, càng không biết đến cùng thì chuyện đó có liên quan thế nào.

Cô cũng không muốn biết.

Giang Nhiễm luống cuống đóng cửa lại, rồi cũng không thèm nhìn anh mà kéo rèm vào, nhưng sau một giây lại kéo rèm ra để khóa cửa sổ.

Phía xa truyền đến tiếng pháo hoa đứt quãng, âm thanh ấy cứ gõ từng chút từng chút một vào trái tim cô.

Giang Nhiễm chui vào chăn rồi buồn bực mà trằn trọc trong đó.

Đến lúc khó chịu tới không thở được, Giang Nhiễm mới thò đầu ra, sau đó lại nhìn trần nhà tối đen đến sững sờ.Dương Kế Trầm nhìn cửa sổ đóng chặt thì cúi đầu cười cười, sau đó anh cũng chậm rãi đóng cửa sổ của mình lại.

Anh vừa châm thuốc bên giường thì nhận được điện thoại của Trương Gia Khải. Anh kẹp thuốc rồi đi đến trước cửa kính.

"Có chuyện gì?"

Bên Trương Gia Khải đều là tiếng chơi game ồn ào, sau một lát thì không còn tiếng gì, có lẽ anh ấy đã sang chỗ khác.

Trương Gia Khải nói: "Vừa nhận được tin nói là đường quốc lộ Bàn Sơn bị trưng dụng ba ngày, để cung cấp sân tập cho việc thi đấu. Còn nữa, có thể năm nay sẽ có tuyết lớn nên cuộc thi bị đẩy sớm lên nửa tháng."

Dương Kế Trầm rít một hơi thuốc: "Đi."

"Vậy mai gặp ở bên kia."

"Ừm."

Dương Kế Trầm cúp máy, sau đó quăng bừa điện thoại lên giường, còn mình vẫn tựa vào cửa hút thuốc.

Thông qua cửa kính có thể thấy con đường nhỏ ngoài sân, trên đường nhỏ còn sót ít ống pháo hoa họ đốt trong đêm nay. Có chú chó đi tới hít hít hà hà, sau đó hắt hơi một cái rồi nhanh chân chạy mất.

Không biết thế nào mà anh chợt nhớ đến cảnh Giang Nhiễm bị pháo bông dọa tới mở mắt thật to, mặt mày hoảng sợ vô cùng.

Dáng vẻ đó vừa buồn cười lại vừa thú vị.

Kể cả vẻ bối rối đỏ mặt của cô cũng rất dễ thương.

Không biết có phải đã dọa đến cô không, mà dường như lúc đầu cô rất sợ anh. Nhưng anh lại luôn thích trêu chọc để xem cô có phản ứng gì, sau đó cũng không nằm ngoài dự đoán, cô luôn cực kì bối rối và xấu hổ.

Đúng như điều thầy phong thủy kia nói vậy.

Năm Dương Kế Trầm 15 tuổi từng đi xem tướng một lần.

Nhắc đến cũng thật nực cười, ngàn tính vạn tính cuối cùng vẫn không thoát khỏi số mệnh. Khi đó nhà họ Dương vẫn là nhà giàu ngàn vạn, bố Dương Kế Trầm là Dương Siêu chỉ dùng 10 năm để khuếch đại một công ty nhỏ 10 người thành công ty hơn 100 người. Thế nhưng càng giàu có thì càng lo được lo mất.

Mỗi lần mua nhà, chuyển rời hay đi công tác đàm phán làm ăn lớn, Dương Siêu đều mời thầy phong thủy kia đến xem giúp.

Giữa kỳ nghỉ hè năm ấy, Dương Siêu bảo Dương Kế Trầm đến công ty một chuyến. Lúc đến văn phòng thì thầy phong thủy đang ở bên trong, hình như vừa nói chuyện với Dương Siêu xong.

Dương Siêu phải mở hội nghị khẩn cấp, nên phải để ông ấy chờ ở công ty một chút.

Vương Lệ Vận tươi cười kéo Dương Kế Trầm qua, rồi nói với thầy phong thủy: "Thầy xem nhân duyên cho con trai tôi được không?"

Dương Kế Trầm 15 tuổi ngông cuồng tự đại, khoa trương lại càn rỡ, cũng đang ở giai đoạn ngông cuồng nhất của tuổi thiếu niên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!