Hơi thở ấm nóng của anh phả vào tai khiến Giang Nhiễm ngưa ngứa, vì vậy cô co bả vai lại.
Dương Kế Trầm: "Em rất sợ tôi?"
Giang Nhiễm đưa tay đẩy anh ra, nhưng chỉ đẩy ra được một chút, còn đâu anh vẫn đứng chắn ở đó như bức tường.
Cô nói: "Không."
"Thế em tránh tôi làm gì."
Giang Nhiễm: "Em không…"
Dương Kế Trầm cười khẽ một tiếng, anh cũng lười vòng vo với cô, mà chỉ nói thật nhỏ: "Giang Nhiễm, có nhiều thứ không tránh được đâu."
Tim Giang Nhiễm run lên, cô đột ngột ngẩng đầu, nhưng không ngờ lại cộc vào cằm anh một cái.
"Shh…" Dương Kế Trầm bị đau tới hít vào một hơi, sau lại thấy buồn cười: "Đúng là không tránh được thật."
Giang Nhiễm bất giác đưa tay định giúp anh giảm đau một chút, nhưng vì thấy có gì không ổn lắm nên tay cô dừng lại giữa không trung, rồi lại hạ xuống.
"Xin lỗi… Đau lắm ạ?"
Dương Kế Trầm lại tựa vào bồn rửa mặt rồi nhìn xuống cô từ trên cao, tiếp đó nói lời vô lại: "Ừm, đau lắm. Sau lưng cũng đau."
"Anh không thoa rượu thuốc à?"
"Tôi thoa thế nào?"
Giang Nhiễm im lặng một lát để từ chối vấn đề này, cô nói: "Em ra ngoài xem thử."
Cửa phòng tắm vừa mở, hơi nóng đã tràn ra ngoài nhanh như chớp. Khí lạnh cũng mau chóng tràn vào nhà tắm, còn Dương Kế Trầm đưa tay tắt vòi hoa sen.
Giang Nhiễm nhìn hướng ra bên ngoài, Giang Mi đã về phòng mình rồi. Cô đóng và khóa cửa lại đúng lúc Dương Kế Trầm đang lau tóc ướt mà đi từ trong phòng tắm ra.
Cả người bọn họ đều ướt sũng, trên mặt đất lát men sứ cũng đều là nước đọng. Giang Nhiễm vẫn luôn ở trong trạng thái căng thẳng, bây giờ thả lỏng rồi mới thấy lạnh, quần áo ướt mặc trên người cũng thật là lạnh.
Cô nói: "Anh mau về đi, đừng để bị cảm. Hôm nay cảm ơn anh nhiều lắm."
Người này vẫn bất động, đôi mắt đen thẫm vẫn nhìn cô chằm chằm.
Giang Nhiễm mất tự nhiên mà nhỏ giọng hỏi: "Còn chuyện gì nữa ạ?"
"Em coi lời tôi nói là gió thoảng bên tai đúng không?"
"Gì cơ?"
"Tôi nói…" Anh kéo dài âm cuối, giọng nói rất lười biếng: "Người sửa ống nước còn thu mấy chục tệ phí dịch vụ, sao đến lượt tôi lại chỉ được một câu cảm ơn?"
Giang Nhiễm nuốt một ngụm nước bọt, răng cũng đập lập cập vào nhau. Không phải cô sợ anh, mà thực sự rất lạnh.
Cô run rẩy hỏi: "Anh muốn bao nhiêu?"
Dương Kế Trầm đi chầm chậm trong phòng của cô rồi quan sát bốn phía, cuối cùng dừng ở bàn đọc sách kia. Trên bàn có một quyển sổ ghi chép Toán với chữ viết xinh đẹp mà gãy gọn.
Anh nói: "Trông tôi giống thiếu mấy chục tệ à?"
Giang Nhiễm nhìn bóng lưng anh mà hơi không hiểu được người này. Trong lòng cô cũng bực bội, đâu phải cô mời anh tới, hơn nữa cứ nhảy sang như thế cũng không phải quá lịch sự.
Giang Nhiễm mím môi không nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!