Gần đến một giờ sáng, chương trình ca nhạc trên tivi kết thúc, bọn họ cũng tan cuộc. Nhóm người dọn dẹp một chút rồi nghênh ngang rời đi.
Tiếng mô
-tô lao vun vút trên đường tạo thành tiếng vang vọng trong rừng, sau đó còn có vài tiếng hô 2008 vui vẻ, tôi muốn làm King!
Giang Nhiễm chạy chậm về nhà, trong sân rất yên tĩnh, nhà của đôi vợ chồng câm điếc và bà Tôn đều tối đèn, có lẽ đã ngủ rồi. Cũng không biết bọn họ náo loạn lớn như thế có ảnh hưởng đến họ hay không.
Giang Nhiễm cắm chìa vào vặn khóa, sau đó nhìn đường chân trời thấy khói phía xa vẫn nở rộ, có lẽ cảnh tượng náo nhiệt này sẽ còn kéo dài tới tận bình minh.
Cô thay giày rồi xoa xoa đầu ngón chân đã cóng đến chết lặng của mình.
Có đôi lúc cô không hiểu nổi, mấy cô gái kia mặc ít như thế thì sao sống nổi, ví dụ như chị Phùng, hay ví dụ như Quý Vân Tiên.
Giang Nhiễm hâm túi chườm nóng rồi lên lầu, lúc mở cửa phòng của mình thì lại có vẻ không tự nhiên tới khó hiểu.
Cô bất giác ngước mắt nhìn về hướng cửa sổ bên kia, rèm cửa nền trắng hoa chìm khá bắt sáng. Ánh đèn trong phòng cũng mang tính xâm lược như con người của anh vậy, xuyên qua rèm cửa mà tiến vào, không thể ngăn cản cũng không thể coi thường.
Giang Nhiễm bỏ túi chườm nóng vào ổ chăn sưởi ấm, không nghĩ thêm về anh nữa mà cởi quần áo, chuẩn bị tắm rồi đi ngủ.
Nhưng cô vừa cởi áo khoác ra thì lại nghe thấy một tiếng động kì lạ, xì xì xì, giống như tiếng thứ gì bị rò rỉ vậy.
Tiếng động kia dần dần phóng đại trong không gian yên tĩnh. Giang Nhiễm nhìn quanh phòng một vòng, cuối cùng là tập trung vào phòng tắm.
Đường ống dài trong phòng tắm được bắt vào tường nhưng đã cũ, đợt tuyết rơi năm ngoái đường ống từng bị đông cứng tới vỡ ra. Về sau có sửa lại nhưng bây giờ xem ra là trị ngọn không trị được gốc.
Giang Nhiễm mở cửa phòng tắm để xem, quả nhiên nước đã rỉ ra từ chỗ băng dính trắng kia, tí tách tí tách như đổ mưa vậy.
Mà cũng thật lạ, vẫn còn sớm thế này mà đường ống trong phòng đã bị hỏng vì trời lạnh. Trước đây đều phải khi tuyết rơi thì đường ống mới hỏng.
Giang Nhiễm lấy tay bịt lại, còn nghĩ phải làm sao bây giờ.
Bục —— Đường ống nước bỗng nảy lên rồi bục ra như dòng lũ. Cơn mưa nhỏ kia mau chóng biến thành mưa to như suối phun. Nước phun ra xì xì xì khiến Giang Nhiễm ướt cả người rồi bất giác run rẩy.
Nước đọng trên mặt đất ngày một nhiều, sau chúng chảy tới miệng cống thoát nước và hình thành một vòng xoáy.
Dép đi trong nhà bằng bông của Giang Nhiễm bị ướt một nửa.
Cô lau nước trên mặt rồi mau chóng chạy xuống lấy băng dính, định bụng băng trùm lên phía trên.
Hình như người thợ sửa ống nước kia cũng làm vậy.
Nhưng sự thật chứng minh, không phải thợ chuyên nghiệp thì không thể giải quyết được.
Giang Nhiễm gãi đầu, lông mày nhăn vào thật chặt.
Nếu rỉ nước đến sáng thì sẽ lãng phí bao nhiêu, lúc đầu cống thoát nước còn hơi tắc, nếu cứ thế này chẳng may tràn nước ra thì làm thế nào bây giờ?
Giang Nhiễm gọi điện cho Giang Mi nhưng gọi mấy cuộc mà vẫn không được.
Cũng đúng, rạng sáng thế này , có lẽ bà đã ngủ rồi.
Trong nhà có chuyện gì đều do Giang Mi xử lý, lúc này Giang Nhiễm mới phát hiện không có bà, dường như cô không biết phải làm gì.
Cảm giác này cực kỳ không ổn.
Giang Nhiễm trầm mặc đứng nguyên tại chỗ một lúc.
Nước lạnh trượt từ cổ vào trong cổ áo, mặt ngoài áo len của Giang Nhiễm cũng đã ướt hết. Cô đưa ngón tay đỏ bừng lên lau mặt và chuẩn bị đi thay quần áo. Còn nước trong phòng tắm vẫn như đài phun biểu diễn, vòng xoáy nho nhỏ kia đã mau chóng bị nước bao phủ rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!