Chương 11: (Vô Đề)

Giàn nướng thịt và than là Hạ Quần mang tới. Trước đó bọn họ đã chuẩn bị xong xuôi rồi, nhưng vì có thêm Phùng Kiều nên đồ ăn hơi thiếu thốn. Cuối cùng Giang Nhiễm lấy mì ăn liền mua ở siêu thị rồi nấu một nồi.

Bảy tám người vây quanh than hoa trong sân, tay cầm bát mì tôm nóng hổi, còn nơi xa là tiếng pháo hoa đứt quãng.

Thật ra chỗ mấy người Giang Nhiễm ngồi hơi cao, khi hướng ra xa có thể trông thấy đèn đuốc phồn hoa bên kia, từng ngọn đèn lốm đa lốm đốm rất nguy nga, tráng lệ.

Có lẽ vì hôm nay là khoảng thời gian đặc thù nên bất giác pha thêm một tầng không khí náo nhiệt. Trước mắt là cảnh đẹp, trong tay là nước súp ấm, nhóm người còn vây lại cười cười nói nói, đây cũng là lần đầu tiên Giang Nhiễm được trải nghiệm một cảm giác như thế. Thật giống như có thứ gì đó đột nhiên xông vào lòng, rồi thứ mềm mại và ấm áp ấy lấp kín cả trái tim, lại dịu dàng đến mức khiến nỗi lòng thỏa mãn.

Cô ở nơi này không có người bạn đồng trang lứa nào, khi còn bé cũng không có bạn để chơi cùng. Khi đó cô chỉ ở nhà chơi búp bê cả ngày, hoặc tới vùng lân cận hái ít quả dại, rau dại về nghịch chơi. Rồi bà Tôn dạy cô làm bánh nướng rồi bánh ngọt, tuổi thơ của cô cứ trôi qua bình đạm và ngây thơ như thế.

Về sau đi học rồi bắt đầu quen với Quý Vân Tiên, hai người quen nhau từ nhà trẻ và vẫn luôn chơi tới tận bây giờ.

Trương Gia Khải ôm Quý Vân Tiên rồi nói: "Tiểu Nhiễm, em và Vân Tiên biết nhau từ nhỏ, mau kể mấy chuyện xấu hổ cho anh nghe xem, không em ấy lại chế giễu anh."

Chu Thụ bê bát đứng cạnh họ rồi chen đầu vào một câu: "Chế giễu cậu cái gì?"

Quý Vân Tiên nói: "Lúc còn bé anh ấy bị rơi vào hố xí."

Chu Thụ xem thường: "Ôi dào, chuyện này thì có là gì, có ai mà chưa bị rơi đâu."

Hạ Quần: "Tôi không rơi."

Quý Vân Tiên: "Em không rơi."

Phùng Kiều: "Tôi không rơi."

Từ Chi Hạ: "Em cũng không rơi."

"Đù!" Chu Thụ chen đến bên cạnh Dương Kế Trầm: "Trầm ca, anh thì sao, anh từng bị rơi chưa?"

Dương Kế Trầm bắt chéo chân rồi dựa người vào ghế, sau đó lạnh lùng nhìn anh ấy.

"À, anh cũng không rơi. Thế Tiểu Nhiễm thì sao?"

Giang Nhiễm: "Em không rơi."

"Con mẹ nó, mấy người không có tuổi thơ!"

Trương Gia Khải cười bất đắc dĩ: "Tiểu Nhiễm, em mau nói một chuyện đi."

Quý Vân Tiên làm động tác cắt cổ: "Tiểu Nhiễm, mày dám."

Giang Nhiễm cười thở dài, cũng không tham dự vào chuyện liếc mắt đưa tình của đôi vợ chồng son này nữa, mà đứng dậy đem bát mì đã ăn xong vào rửa.

Phùng Kiều thấy Giang Nhiễm đi vào thì dịch sát sang nói với Dương Kế Trầm: "Hình như bạn gái nhỏ của cậu rất dịu dàng, hiền lành, hợp với cậu lắm."

Dương Kế Trầm nhìn thẳng phía trước: "Ồ? Hợp chỗ nào?"

"Chậc chậc, cậu hỏi như thế đã nói lên là rất hợp rồi."

"Thật sao?"

Phùng Kiều: "Người khiến cậu để ý tức là hợp. A Trầm, kể với tôi một chút được không?"

Phùng Kiều đưa một điếu thuốc cho anh, Dương Kế Trầm không châm mà chỉ cầm ngắm nghía.

"Nói cái gì?"

Phùng Kiều cười nhẹ: "Cậu còn giả vờ ngớ ngẩn với tôi? Sao lại để ý cô bé kia? Nghĩ kĩ rồi à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!