Quý Vân Tiên nghe xong thì cười tới nghiêng ngả: "Xem trò vui cái quái gì, rõ là hẹn mày đi xem anh ấy thi đấu mà."
"Không phải thế thật mà."
Giang Nhiễm nhớ lại lời nói, vẻ mặt cũng như giọng điệu của anh lúc còn ở siêu thị, tất cả đâu có giống như Quý Vân Tiên nói là hẹn cô gái mình thích đi xem thi đấu, mà giống như cho cô xem trò vui thật mới đúng.
Đương nhiên là cô chắc chắn sẽ không đi.
"Đ*! Xử nó!"
Phòng khách đột nhiên vang lên âm thanh sục sôi. Giang Nhiễm và Quý Vân Tiên bị giật mình nên đều quay đầu nhìn lại.
Giang Nhiễm vừa nghiêng đầu thì đối diện với ánh mắt của Dương Kế Trầm. Anh cũng như có điều suy nghĩ mà nhìn cô, sau đó lại hơi hạ khóe miệng xuống.
Giang Nhiễm cắn môi, rồi nhanh chóng quay đầu đi chỗ khác mà không nhìn anh nữa.
Đôi mắt của người này luôn có thể khiến người ta căng thẳng trong lòng, nhất là khi cô còn làm việc trái với lương tâm.
Dương Kế Trầm khoác tay trên sofa, người hơi tựa vào. Đôi mắt đen của anh nhìn chằm chằm bóng lưng Giang Nhiễm, khóe miệng vừa cong lên lại dần hạ xuống.
Vẻ vừa rồi của cô hệt như chuột thấy mèo vậy.
Cô đang tránh anh.
"Trầm ca, em xin anh, anh có thể đừng nhìn bạn học Tiểu Giang chằm chằm như thế được không. Anh sắp xuyên thủng một lỗ trên lưng người ta rồi đấy. Các anh em còn lại ở đây cũng chiến đấu anh dũng vì anh mà!" Chu Thụ ôm gối vuông nho nhỏ rồi cười hì hì nói.
Dương Kế Trầm xoay bật lửa trong tay vài vòng rồi hơi liếc Chu Thụ: "Cút."
Chu Thụ: "Em không cút, em muốn ăn lẩu, muốn ăn cả rau bạn học Tiểu Giang rửa nữa."
Dương Kế Trầm nhíu mày: "Ngứa đòn đúng không?"
Chu Thụ ôm lấy cánh tay của Hạ Quần: "Sợ quá đi, Trầm ca không cho tôi ăn rau bạn học Tiểu Giang rửa."
Hạ Quần liếc mắt: "Cút."
Trương Gia Khải lắc đầu cười: "Được rồi, nói tiếp chuyện chính, Lục Tiêu bên kia thì làm thế nào?"
"Tìm thời gian xử nó." Chu Thụ nói.
"Trầm ca, anh nói xem."
Dương Kế Trầm nhớ tới những lời Lục Tiêu nói khi ở siêu thị sáng nay. Khóe miệng anh giật giật, sắc mặt nhàn nhạt, chốt bật lửa trong tay chạm vào nhau phát ra tiếng tạch —— tạch —— thanh thúy.
Anh hững hờ nói: "Nó có thể làm được chuyện gì, chỉ có thể dùng mấy thủ đoạn kia thôi, như đứa ngu vậy."
"Vậy… cứ tính như thế à?" Trương Gia Khải dò hỏi.
Dương Kế Trầm ngừng động tác trên tay, sau đó ngước mắt nhìn Trương Gia Khải: "Không, phải chơi một vố thật đau."
…
Bàn để ăn lẩu là bàn hình vuông kiểu cũ ngồi được 8 người. Giang Nhiễm nhìn anh ngồi xuống xong mới tìm chỗ cho mình.
Quý Vân Tiên đương nhiên sẽ ngồi cùng ghế với Trương Gia Khải, mà Dương Kế Trầm ngồi đối diện bọn họ, vì thế Giang Nhiễm chọn vị trí chếch với anh, cũng là nơi xa anh nhất.
Nhưng cô vừa đặt mông xuống, Chu Thụ bên cạnh lại đuổi: "Bạn học Tiểu Giang ngồi đây làm gì, không ngồi cùng Trầm ca à?"
Giang Nhiễm định nói không sao, ngồi ở đây là được rồi nhưng Chu Thụ lại không cho cô cơ hội mở miệng. Anh ấy đẩy thẳng cô qua đó: "Anh với Lão Hạ còn uống rượu, không thể hun em được, ngồi xa xa bên chỗ Trầm ca vẫn tốt hơn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!