Chương 21: (Vô Đề)

Trong phòng, Tiểu Phàm đang ngồi trên sofa xem TV. Dường như thấy được cảnh gì thú vị, cô cười đến cả người run lên, vơ một vốc bắp rang bỏ vào miệng, nhai "rôm rốp", thật là thảnh thơi.

Đang lúc tận hưởng, một ánh mắt nóng rực chiếu vào mặt, quai hàm cô cứng đờ.

"Chị Cố?" Tiểu Phàm nuốt xuống miếng bắp rang thơm ngọt trong miệng, nghi hoặc nhìn Cố Thiên một lúc, rồi nói: "Muốn ăn thì cứ ăn đi, thỉnh thoảng thả lỏng một lần không sao đâu, em không nói cho chị Chu."

Cố Thiên muốn nói lại thôi, rồi lắc đầu.

Vài phút sau, dưới ánh mắt như có như không của Cố Thiên, Tiểu Phàm không thể nuốt trôi.

"Chị Cố, rốt cuộc chị bị làm sao vậy?"

Cố Thiên do dự một chút, cuối cùng vẫn đi tới, ngồi xuống một bên.

"Chị có một chuyện rất băn khoăn."

Tiểu Phàm nhướng mày, ra hiệu cho Cố Thiên tiếp tục.

"Chị có một người bạn..."

Thấy vẻ mặt Tiểu Phàm trong nháy mắt trở nên hoảng sợ, Cố Thiên vội giải thích: "Thật sự không phải chị."

Tiểu Phàm trước đây từng làm việc cho một nghệ sĩ khác, câu cuối cùng người đó nói với cô là "Tôi có một người bạn, cô ấy chuẩn bị kết hôn giải nghệ", sau đó Tiểu Phàm liền thất nghiệp... Cho nên cô có ám ảnh tâm lý với kiểu câu nói này.

Nghe nhân vật chính không phải là Cố Thiên, Tiểu Phàm lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, tò mò hỏi: "Bạn của chị bị làm sao vậy?"

"Cô ấy..." Cố Thiên cắn môi, cẩn thận lựa lời: "Cô ấy khá tự ti về cơ thể của mình."

"Hả?" Tiểu Phàm không hiểu, "Quá béo? Quá gầy? Hay là có khó khăn gì khác?"

Cố Thiên chần chừ nói: "Không, là loại tự ti sẽ ảnh hưởng đến... sinh hoạt t*nh d*c."

Tiểu Phàm vốn trong lòng còn có chút lo lắng, sợ Cố Thiên đang ám chỉ chính mình, vừa nghe đến là tự ti về phương diện này, hoàn toàn yên tâm.

"Làm nửa ngày là chuyện này à ~ Bảo bạn của chị đừng lo lắng, ăn nhiều thịt dê, hẹ, dâm dương hoắc là được. À đúng rồi, em có một người họ hàng xa là bác sĩ đông y, hình như rất am hiểu về phương diện này, em giúp chị liên lạc nhé?" Vừa nói, Tiểu Phàm liền định lấy điện thoại ra gọi.

"Em hiểu lầm rồi." Cố Thiên ngăn Tiểu Phàm lại, "Cô ấy là Omega, không phải Alpha."

"Omega?" Tiểu Phàm trợn tròn mắt, "Omega cũng có phiền não về sinh hoạt t*nh d*c? Còn tự ti?"

Chuyện này thật đúng là chưa từng nghe thấy.

"Cô ấy chắc là cảm thấy mình không thể thỏa mãn được bạn... người yêu tương lai, vì đối phương cũng là một Omega."

Tiểu Phàm cứng họng: "Vậy, vậy à." Cô vuốt cằm suy nghĩ một lúc, vỗ đùi một cái: "Có gì đâu, thời buổi này tình yêu OO cũng không ít, giải pháp nhiều lắm."

"Ví dụ như?" Cố Thiên chăm chú lắng nghe.

"Thiếu linh kiện thì có thể mua đạo cụ, thiếu kỹ thuật thì có thể xem tài liệu học hỏi mà!" Tiểu Phàm quả quyết nói, "Yên tâm, chỉ cần yêu nhau, những thứ đó đều không phải là vấn đề."

Cố Thiên im lặng một lúc, khiêm tốn hỏi: "Cần mua gì không? Chị muốn tặng cô ấy."

Tiểu Phàm tự tin nói: "Cứ để em lo, có cần gấp không? Cần gấp thì lát nữa em đặt hàng luôn."

"Vậy phiền em."

"Không sao, à đúng rồi, thực ra kỹ thuật cũng rất quan trọng, Alpha thì sao chứ? Kỹ thuật không tốt cũng bị ghét bỏ thôi." Mắt Tiểu Phàm sáng lên, "Chị Cố, lát nữa em chia sẻ cho chị link tài liệu, chị gửi cho bạn của chị xem là được."

Cố Thiên hài lòng quay về phòng ngủ luyện lời thoại, để lại Tiểu Phàm tiếp tục xem TV.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!