Chương 16: (Vô Đề)

Cửa thang máy mở ra, Tiểu Phàm nhanh chóng gửi cho chị Chu một biểu tượng cảm xúc "cúi chào", ngẩng đầu định bước vào thì bỗng ngây người.

Đối diện là một người mặc đồ đen, giữa đêm hôm lại đội mũ lưỡi trai và đeo kính râm, khẩu trang bị kéo xuống một nửa, để lộ sống mũi cao thẳng và đôi môi hồng nhuận.

"Cô, cô Thích?" Tiểu Phàm lùi lại vài bước, che miệng kinh ngạc.

Thích Dư có chút xấu hổ kéo khẩu trang lên, ậm ừ đáp lại một tiếng.

"Cô Thích, cô đi đâu vào giờ này vậy?" Tiểu Phàm quan sát kỹ Thích Dư, mặt đầy kinh ngạc, quên cả việc vào thang máy.

"Tôi... đột nhiên muốn mua một món đồ cần gấp, nhất thời không tìm được người chạy việc." Thích Dư dường như hơi nóng, khó chịu nới lỏng cổ áo.

"Coco không có ở đây sao?"

"Cô ấy hình như có việc ra ngoài rồi, không có ở khách sạn."

Tiểu Phàm tuy cảm thấy kỳ quái, nhưng nhất thời cũng không nói ra được có gì không ổn, đành ngây ngốc "ờ" một tiếng.

Cô vừa chuẩn bị nhấc chân rời đi thì bị Thích Dư gọi lại.

"Chị Phàm!" Thích Dư cắn môi, "Tiểu Từ tổng... đi rồi sao?"

"Hả? Chưa đâu, tiểu Từ tổng còn ở trong phòng chị Cố, hình như đang nói chuyện công..." Cô còn chưa nói xong, Thích Dư đã bước nhanh về phía cuối hành lang, trong nháy mắt chỉ còn lại bóng lưng.

Tiểu Phàm: "..."

Cô Thích tối nay uống nhầm thuốc à?

Cô lắc đầu, nghĩ lại Cố Thiên lúc trước cũng khó hiểu soi gương cả đêm, thở dài rằng tâm tư của Omega đừng có đoán, đoán mãi cũng không hiểu.

Theo cảm giác mất trọng lượng truyền đến, Tiểu Phàm đang đứng trong thang máy lúc này mới phản ứng lại: "Không đúng, người lúc nãy tôi thấy ở nhà hàng buffet trên tầng thượng không phải là Coco sao?" Cô lẩm bẩm, vẻ mặt hoang mang.

Từ Mạn nói xong chuyện chính, hứng thú đứng trước kệ kính trong phòng Cố Thiên, ngắm nghía một hồi, trêu chọc: "Chậc chậc, một tủ thuốc ức chế, cô chuẩn bị cũng đầy đủ ghê."

"Cẩn tắc vô áy náy." Cố Thiên lạnh nhạt liếc cô một cái.

"Cô giữ mình như ngọc thế này, bạn nhỏ kia hình như không biết ơn lắm?" Giọng Từ Mạn lộ rõ vẻ hả hê.

Cố Thiên đang lật xem kịch bản, nghe vậy ngón tay cứng đờ.

Từ Mạn trước nay chưa bao giờ biết mệt với việc trào phúng bạn cũ. Cô cố ý đến gần, ngả ngớn vén lọn tóc rũ trên trán Cố Thiên, dụ dỗ: "Cô xem, chúng ta cô A quả O, nếu cô có nhu cầu gì, có thể..."

"Về hợp đồng quảng cáo vừa rồi, hình như cần phải thảo luận lại một chút?" Cố Thiên thản nhiên nhìn thẳng vào mắt Từ Mạn, vẻ mặt cười như không cười.

"Khụ, tôi chỉ đùa thôi." Từ Mạn đầu hàng giơ tay lên, cười tủm tỉm nói: "Đừng nổi giận."

Vừa định mở cửa, cô bị Thích Dư không biết đã đứng ở ngoài bao lâu làm cho giật mình.

"Thích Dư?"

Thích Dư đã thay bộ quần áo ướt mồ hôi, vẻ ngượng ngùng thường ngày trên mặt đã biến mất. Thấy Từ Mạn ra ngoài, gương mặt vô cảm của cô miễn cưỡng nở một nụ cười lễ phép.

"Tiểu Từ tổng, làm phiền rồi."

Từ Mạn nghe thấy tiếng bước chân của Cố Thiên từ sau lưng truyền đến, nhướng mày cười nói: "Cô tìm Cố..." Cô ngừng lại một chút, cố ý đổi cách xưng hô: "Cô tìm Thiên Thiên có việc gì? Vậy tôi đi trước."

Dứt lời, Thích Dư ngước mắt lên vừa hay đối diện với cô. Ánh mắt bình tĩnh, nhưng lại giống như mặt nước thu bị gió lạnh bất chợt thổi qua đóng băng, hóa thành lưỡi dao sắc bén như có như không mà khắc một nhát vào lòng cô.

Ánh mắt tùy tiện của Từ Mạn trở nên nghiêm túc, suy tư nhìn Thích Dư, muốn nói lại thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!