Chương 124: PN1

Phiên ngoại 1: Lâm

-Từ

"Lâm Đồng rốt cuộc tại sao còn không chịu chấp nhận tôi?" Từ Mạn ngồi trên sofa nhà Cố Thiên, nhìn Thích Dư không ngừng đùa giỡn với đứa trẻ trong lòng, ánh mắt vô cùng hâm mộ.

"Cô suốt ngày cứ như một bá tổng, Lâm Đồng làm sao mà chấp nhận cô được?" Thích Dư dừng lại động tác trêu chọc con gái, lườm Từ Mạn một cái.

"Tôi vốn dĩ là bá tổng." Từ Mạn mặt không biểu cảm.

"... Thôi được rồi." Thích Dư không biết nói gì, nàng giao con gái cho Cố Thiên ôm, sau đó xoay người, nhìn Từ Mạn, nghiêm túc: "Nói đi cũng phải nói lại, bản thân Lâm Đồng đã rất tự cao, cô còn suốt ngày ra lệnh cho cậu ấy cái này, ra lệnh cho cậu ấy cái kia, đặt vào người cô cô có chịu không?"

Trong mắt Từ Mạn hiện lên một tia mê mang, nàng nhíu mày: "Nhưng nếu tôi không dùng phương pháp cưỡng chế, cậu ấy sẽ không bao giờ chịu tiến thêm một bước với tôi."

"Sai!" Thích Dư "chậc" một tiếng, không tán thành nhìn Từ Mạn, "Ai nói với cô là cô không cưỡng chế Lâm Đồng, Lâm Đồng sẽ không muốn tiến thêm một bước với cô? Tôi và cậu ấy quen biết bao nhiêu năm, còn không hiểu cậu ấy à? Tôi nói cho cô biết, Lâm Đồng là người miệng dao găm tâm đậu hũ, hai ba mươi tuổi rồi mà cứ như đang trong thời kỳ nổi loạn. Cô càng cưỡng chế cậu ấy, cậu ấy càng chống đối cô!"

"Vậy tôi nên làm gì bây giờ?" Từ Mạn bất đắc dĩ: "Chắc là do cách theo đuổi trước đây của tôi quá cực đoan, đến bây giờ cậu ấy vẫn không chịu chính thức ở bên tôi."

Thích Dư nhấp một ngụm trà, híp mắt: "Như vậy đi, cô trước hết thay đổi cách chung sống của hai người, cô cố gắng bình đẳng hơn khi ở bên cậu ấy."

"Bình đẳng?" Từ Mạn không khỏi lộ vẻ hoang mang.

Thích Dư đặt ly trà xuống bàn, kiên nhẫn giải thích: "Nghĩa là, bảo cô đứng ở góc độ của cậu ấy để suy nghĩ vấn đề, trải nghiệm cuộc sống và cảm nhận của cậu ấy, hiểu không?"

Từ Mạn im lặng một lúc, sau đó bừng tỉnh gật đầu, cảm kích: "Tôi biết rồi."

"《Bạn Quân》 cảnh thứ sáu, lần quay thứ bảy, lần thứ 12, action!" Thư ký trường quay đánh bảng.

"Nữ nhân, ngươi đã thành công thu hút sự chú ý của trẫm." Hoàng đế một phen kéo đai lưng của cung nữ, tà mị cười: "Không bằng theo trẫm, thế nào?"

"Hoàng thượng... xin hãy tự trọng!" Cung nữ cắn môi, muốn thoát khỏi vòng tay của hoàng đế.

"Đến lúc này rồi, còn chơi trò dục nghênh còn cự à?" Hoàng đế một tay đẩy cung nữ ngã xuống long sàng, cười lớn: "Trẫm hôm nay nhất định phải làm ngươi trở thành nữ nhân của trẫm!"

"Cắt!" Đạo diễn lớn tiếng hô dừng, ông gian nan nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, run rẩy môi trái lương tâm: "Rất, rất tốt, qua!"

Trợ lý vội vàng chạy lại, cầm khăn tay lau mồ hôi cho Từ Mạn. Bí thư đã đợi cả buổi sáng cũng cầm văn kiện bước tới, vẻ mặt phức tạp: "Từ tổng, buổi chiều có một cuộc xã giao..."

"Dời đi." Từ Mạn nhíu mày, không vui: "Diễn còn chưa quay xong, cô bảo tôi đi xã giao à?"

Trợ lý: "..."

Đạo diễn: "..."

Lâm Đồng: "..."

Thấy Từ Mạn "chuyên nghiệp" như vậy, đạo diễn khóc không ra nước mắt. Ông cũng không biết tổng tài của Phong Hoa rốt cuộc bị chập mạch ở đâu, cứ nhất quyết đến đoàn phim của ông diễn kịch, lại còn vừa đến đã yêu cầu đóng vai diễn cặp với nữ chính Lâm Đồng.

Từ Mạn tuy diễn rất nghiêm túc, nhưng thiên phú là thứ không thể cưỡng cầu, dùng "hiện trường tai nạn xe cộ" để hình dung diễn xuất của nàng, đều xem như là đã tô điểm thêm.

Nhưng dù Từ Mạn diễn tệ đến đâu, đạo diễn cũng không dám mắng nàng, thậm chí mỗi lần bảo Từ Mạn quay lại, đạo diễn đều kinh hồn táng đởm, sợ Từ tổng "nổi giận", làm ông mất việc ngay tại chỗ.

Lúc nghỉ ngơi, đạo diễn lén lút vẫy tay với Lâm Đồng, gọi người vào một góc.

"Cái này... Lâm Đồng à..." Đạo diễn rối rắm: "Cô và Từ tổng quan hệ không phải rất tốt sao? Có thể khuyên cô ấy đừng diễn kịch nữa không?"

Tâm trạng của Lâm Đồng cũng không khá hơn là bao, nàng cũng không muốn đóng cặp với Từ Mạn — Từ Mạn mỗi lần không phải không có cảm xúc thì là dùng sức quá mạnh, rõ ràng diễn một hoàng đế tà mị, lại cứ nhảy qua nhảy lại giữa tổng tài mặt than và đốc công bá đạo.

"Đạo diễn, tôi cũng không có cách nào." Lâm Đồng thở dài, buồn bực: "Tôi đã khuyên cô ấy rồi, cô ấy không nghe!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!