Chương 1: (Vô Đề)

Trên chiếc giường lớn trắng tinh, Thích Dư tựa lưng vào thành giường, hai tay siết chặt lớp chăn bên hông, đầu ngón tay trắng bệch. Cô cố gắng kiềm chế nhịp thở ngày một nặng nề, nhưng tiếng tim đập "thình thịch" trong lồng ngực như đang chế nhạo sự giãy giụa và bất lực của cô.

Cô gắt gao nhìn chằm chằm người phụ nữ đang quỳ trước mặt mình, lén bấm vào ngón tay để cố giữ cho mình tỉnh táo.

Ánh trăng trong vắt len qua khe rèm khép hờ, phủ một lớp ánh bạc lên mái tóc đen dài mềm mại của người phụ nữ.

Cô ấy khẽ thở hắt ra một tiếng, ngón tay thon dài tùy ý gạt đi lọn tóc rũ trước ngực, để lộ ra một mảng da lớn trắng nõn, mịn màng. Sau đó, cô ấy chống hai tay lên giường, từ từ tiến lại gần Thích Dư.

Thích Dư nhìn gương mặt xinh đẹp gần trong gang tấc, ngửi thấy mùi hoa dâm bụt ngày càng nồng nàn nơi đầu mũi, cổ họng bất giác khẽ động.

Cô muốn trốn chạy, nhưng lại tuyệt vọng phát hiện ra mình chẳng khác nào con mồi bị mê hương làm cho tê liệt, toàn thân không thể nhúc nhích.

Người phụ nữ nhận ra phản ứng của cô, khóe miệng nhếch lên một đường cong quyến rũ. Cô ấy vươn tay, nhẹ nhàng v**t v* gò má đang nóng lên của Thích Dư.

Cảm giác lạnh lẽo từ đầu ngón tay khẽ chạm khiến một lớp da gà li ti nổi lên sau lưng Thích Dư. Ánh mắt vốn đã mơ màng của cô bỗng trở nên tỉnh táo hơn đôi chút. Cô gắng gượng lên tiếng: "Cố, Cố Thiên, chị bình tĩnh một chút, em là Omega mà!"

Đầu ngón tay mảnh khảnh trượt dần xuống gò má, Cố Thiên khẽ cười: "Em là Omega thì đã sao? Có ai quy định Omega không thể ở bên Omega à?"

Thích Dư rùng mình, vội nắm lấy ngón tay Cố Thiên. Cô nuốt nước bọt, rồi nghe thấy giọng nói khàn đặc của chính mình.

"Xin, xin lỗi, em thích Alpha, em không thể chấp nhận việc ở bên một Omega!"

Cơ thể Cố Thiên cứng đờ, ánh mắt vốn mang ý cười bỗng chốc thay đổi. Đôi mắt mờ sương tựa như một hồ nước sâu không thấy đáy, muốn nuốt chửng người đối diện. Sau một thoáng im lặng, cô ấy lại nở một nụ cười tự tin và đầy mê hoặc, ghé sát mặt lại gần hơn.

Chóp mũi hai người gần như chạm vào nhau, hơi thở quyện lẫn hương hoa dâm bụt và mùi bạc hà thanh mát.

"Bất kể em là Alpha, Omega, hay là Beta. Thích Dư, em vĩnh viễn chỉ có thể thuộc về chị."

Khi Cố Thiên cất lời, toàn thân Thích Dư run rẩy, cảm nhận được hơi thở nóng rực phả vào mặt. Cô nhìn hàng mi dày đang ngày một gần, cuối cùng không nhịn được mà hét lên.

"Buông tôi ra — cứu mạng —!"

Cô bật người ngồi dậy như một con cá chép quẫy mình. Trong tầm mắt không có căn phòng tối tăm, không có Cố Thiên, không khí cũng chẳng còn vương mùi hoa dâm bụt.

Hóa ra chỉ là một giấc mơ.

Thích Dư thở phào nhẹ nhõm. Quần áo trên người đã ướt đẫm mồ hôi, dính chặt vào lưng vô cùng khó chịu. Cô liền bò dậy khỏi giường và đi vào phòng tắm.

Mãi cho đến khi sấy khô tóc, Thích Dư mới hoàn toàn bình tĩnh trở lại. Nhưng khi nghĩ đến ánh mắt đầy chiếm hữu của Cố Thiên trong mơ, cô lại không khỏi rùng mình.

Đứng trước gương, Thích Dư cẩn thận ngắm nhìn gương mặt mộc của mình — đôi lông mày thon dài với đường cong sắc sảo, dưới đó là cặp mắt trong veo hơi hẹp, sống mũi cao thẳng, và đôi môi mỏng đang mím chặt.

Không nghi ngờ gì nữa, đây là một gương mặt xinh đẹp, thường được các bạn Omega khác miêu tả là "vừa ngầu vừa A".

Thích Dư lôi đồ trang điểm ra, bắt đầu tô tô vẽ vẽ lên mặt. Một lát sau, cô hài lòng nhìn gương mặt đã trông mềm mại hơn hẳn trong gương.

Như vậy mới càng hợp với thân phận "Omega" của cô!

Thích Dư là một Alpha, nhưng bí mật này tạm thời chỉ mình cô biết.

Để trốn tránh cuộc hôn nhân với Cố Thiên, người đã bắt nạt cô từ nhỏ đến lớn, ngay khi vừa phân hóa vào năm nhất đại học, cô đã âm thầm mua trộm thuốc ngụy trang Omega với giá trên trời.

Sau khi phân hóa giới tính, cô không dám dọn vào ký túc xá Omega mà thuê riêng một căn hộ gần trường. Cứ thế, cô đã thành công giấu trời qua biển suốt ba năm.

Ba năm trước, khi biết tin con gái cưng của mình phân hóa thành một Omega yếu đuối, mẹ Thích đã vô cùng kinh ngạc. Bởi vì bà từng tò mò đưa Thích Dư đến bệnh viện để dự đoán giới tính phân hóa trong tương lai, và bác sĩ đã quả quyết rằng Thích Dư sẽ là một Alpha.

Cố Thiên sau khi trưởng thành đã phân hóa thành Omega, còn ba năm sau, Thích Dư lại khiến mọi người ngã ngửa khi cũng trở thành một Omega.

Hai bà mẹ sững sờ, giấc mộng "thân càng thêm thân" tan thành mây khói. Thích Dư vẫn còn nhớ như in vẻ mặt âm trầm của Cố Thiên khi nhận được tin, bây giờ nghĩ lại vẫn còn thấy sợ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!