Editor: Nhật Hạ
Chu Thành từ nhỏ đã thông minh, đúng kiểu là con nhà người ta, học hiểu rất nhanh, lại năng động, từ nhỏ đến lúc trưởng thành vẫn luôn xuất sắc, chưa bao giờ làm cha mẹ phải lo lắng về việc học. Vào năm anh học lớp 11 thì mẹ mắc bệnh ung thư, không có biện pháp chữa trị, chỉ có thể chăm sóc ở nhà.
Không nói tới thời gian tối tăm đó.
Thời kì phản nghịch của Chu Thành còn chưa tới, mẹ mắc bệnh, nhìn cha buồn đến bạc đầu, Chu Thành tự điều chỉnh tâm trạng của mình lại. So với Trần Thải Tinh cũng có cha qua đời thì Chu Thành đúng là làm cho người ta bớt lo hơn.
Sau khi cha Trần Thải Tinh qua đời, cũng không ít lần đánh nhau phản nghịch tại quán Internet.
Hai người tính cách trái ngược nhau, một bên thì hướng ngoại một bên thì cái gì cũng giữ trong lòng. Mẹ Trần thật sự sốt ruột, cũng đã sắp ba mươi rồi, có thích đàn ông thì cũng phải tìm đi chứ, một đứa cả con cũng có luôn rồi, một đứa thì bạn trai cũng không có…
Cha Chu tự trách nói là ông trước kia không quan tâm con trai.
"Anh khi đó cũng khó mà. Sau khi lão Trần qua đời, em mỗi ngày đều bị giáo viên chủ nhiệm của Trần Thải Tinh gọi báo nó trốn học đánh nhau trong quán Internet, khi đó em tức điên cả người." Mẹ Trần nhớ lại, kêu cả tên họ Trần Thải Tinh, có thể thấy được bây giờ còn rất tức giận. Bất quá so với Chu Thành chuyện gì cũng không nói mà tự gánh vác, quả thật càng khó chịu, đau lòng hơn.
Chu Thành là đứa con ngoan tiêu chuẩn, vừa lễ phép vừa chu đáo. Nhưng như vậy cũng quá hoàn hảo rồi.
Nói về sự nghiệp, Chu Thành có thể coi là luật sư lớn, nghe nói hiện tại đang cùng hợp tác với người khác, cũng coi như là nửa ông chủ. Con trai của cô cùng bạn trai làm thành chủ, công việc không phải hợp tác cùng quỷ thì là yêu quái, từ nhỏ tới lớn cũng không làm cô phải bớt lo!
Nhưng mà, giờ Trần Thải Tinh có con rồi, về già có thể yên tâm có người chăm sóc.
Chu Thành thì phải làm sao bây giờ?
Tuy không phải là con ruột, nhưng mấy năm qua mẹ Trần cùng Chu Thành ở chung so với con ruột còn nhiều hơn, trong nhà có gì thiếu hay bị hư, khi đó Chu Thành đều chủ động sửa hoặc mua thêm, Thải Tinh cũng bỏ tiền, nhưng mà không giống nhau.
"Ai." Cha Chu cũng thở dài, không biết đứa con nhà mình khi nào mới có có gia đình của chính mình.
Mẹ Trần bèn nói: "Anh cũng đừng gấp, có thể là do duyên phận của Thành Thành còn chưa tới, dạo này lúc em nhảy quảng trường có chị Lâm, cũng có con du học ở nước ngoài, nghe nói cũng thích nam, em sẽ để ý xem có hợp không."
"Có được hay không đây?" cha Chu cũng không hi vọng nhiều.
Buổi tối lúc ăn cơm, cha Chu ám chỉ có muốn đi nhảy quảng trường không, coi chừng bị chiếm chỗ. Mẹ Trần phản ứng lại, nói: "Anh ấy, đến cùng vẫn cứ lo lắng đến thế. Haiz."
Đối diện khu này có công viên, mùa hè trời nóng nực, trời vừa tối, các bà các mẹ sẽ dẫn con mình đi chơi, nhảy quảng trường, chạy bộ. Mẹ Trần cùng với các chị em chiếm được vị trí rất tốt, người còn chưa tới đủ, đã cùng chị Lâm tán gẫu.
"…. Chị biết Thành Thành nhà em, học giỏi người cũng đẹp, còn làm luật sư, thật sự là rất giỏi."
Mẹ Trần tự nhiên khen lại: "Con trai chị Lâm cũng rất tốt, tuổi trẻ, đã đi du học. Cũng thật là lợi hại."
"Con trai tôi chỉ biết đọc sách là giỏi thôi, rồi ở nước ngoài học luôn."
Nói tới nói lui, mẹ Trần ghép hai người lại với nhau. Mới vừa cười ha ha chị Lâm dừng lại, nói: "Này không được, Chu Thành nhà chị tuổi tác cũng lớn, qua 30 rồi nhỉ."
"Gì mà ba mươi, mới hai mươi tám, tuổi tác vừa đẹp." Mẹ Trần cũng không nói tuổi mụ.
"Con trai của em mới hai mươi bảy, không được không được, Chu Thành không thể đươc, không phải em chê nhà chị không tốt, chỉ là con trai em thích nhỏ tuổi hơn. Chu Thành cũng hơn tuổi rồi, lại nói Chu Thành ở trong nước, con trai em ở Mỹ, không hợp."
Mẹ Trần tính khí nóng nảy, này còn không phải là ghét bỏ, phản kích trở lại: "Xuất ngoại du học bảy, tám năm, còn không lấy được bằng tốt nghiệp, cũng chỉ là nhét ít tiền mà mang danh du học thôi, Thành Thành nhà chúng tôi tốt nghiệp 985211 là một trong ba vị trí đầu đại học trong nước…"
Trần Thải Tinh vừa xuống đã nghe mẹ hắn đang mắng người, Nguyên Cửu Vạn ôm Hắc Đản trong lồng ngực, Hắc Đản thính tai, ánh mắt sáng lên, nhìn hướng công viên kêu: "Bà nội!"
"Đi qua xem xem." Trần Thải Tinh nghe một lỗ tai.
Chị Lâm đem mục tiêu từ Chu Thành sang mẹ con Trần, cũng chính là Trần Thải Tinh.
"… Một nhà cả hai đoạn tử tuyệt tôn, còn không biết ngại khen con trai nhỏ của cô đã có con, không biết con làm sao tới, đoán chừng là mua từ tay bọn buôn người, con của bà mặt mũi gian xảo, vừa nhìn đã biết không phải người tốt!"
Hắc Đản: "Ba ba, con không phải do ba sinh hả?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!