Chương 927: Hạ giới

Dưới chân giẫm lên nham thạch, như đang bước đi trong hẻm núi lớn, chỉ bất quá hẻm núi này thực sự quá cao, quá sâu, ngẩng đầu nhìn lên phía trên, gần như sắp không nhìn thấy khe hở cực kì nhỏ bé kia.

Nếu không phải đi xuống từ khe hở kia, chỉ sợ Lưu Tiểu Lâu cũng rất khó biết phía trên là giao giới kết nối hai thế giới.

Hai bên đều là vách núi cheo leo, cho nên chỉ có hai phương hướng có thể đi, hoặc là tiến lên, hoặc quay lại phía sau.

"Chu huynh, Trịnh huynh, hai vị thấy thế nào?" Lưu Tiểu Lâu hỏi đường hai vị trưởng lão Kim Thiềm Phái.

Hai vị kia cười khổ lắc đầu, tỏ ý không biết.

Trên đường rơi xuống vừa rồi, hai người đã nói rõ, bọn họ không giúp được gì.

Trên linh lực cảm ứng, vực sâu này rất quen thuộc, nhưng bọn họ chưa từng tới, bọn họ quen thuộc chính là thế giới đỏ rực: Bầu trời là thâm thúy u ám, luôn bị mây đen bao phủ, trong mây đen sấm sét vang dội, chung quanh là từng tòa núi lửa, mỗi một ngọn núi lửa đều đang phun ra nham tương cùng khói đặc, dưới chân là từng dòng suối, mà trong suối tất cả đều là dung nham nóng chảy.

Hẻm núi vực sâu tĩnh mịch trước mắt này, bọn họ chưa từng thấy bao giờ.

Mấy người nhìn trước nhìn sau, đều không nhìn thấy điểm cuối của hẻm núi vực sâu, ở đây là không cách nào dò xét thế giới này, cho nên vẫn phải cố gắng đi ra ngoài —— mặc dù điều đó rất mạo hiểm.

Việc đầu tiên cần làm là đến gần một bên vách đá, bại lộ giữa hẻm núi, thực sự không an tâm chút nào.

Đồng thời, Lưu Tiểu Lâu cũng truyền tin lên trên, để Đông thúc bọn họ dựa vào vách đá.

Vừa dựa vào vách đá, trong lòng an tâm không ít, thế là bốn người chọn một hướng tiến lên.

Bọn họ dựa theo biện pháp tiến lên mấy vị đại tu sĩ chỉ điểm trước khi xuống, cứ cách khoảng trăm trượng, lại đặt xuống một khối đá lớn gọt thành "Mũi tên", dùng làm chỉ đường.

Đồng thời, Lưu Tiểu Lâu cũng cầm la bàn, đo lường tính toán canh giờ.

Một mực tiến lên khoảng ngàn trượng, vẫn không thấy lối ra vực sâu, thế là bốn người lại trở về chỗ cũ theo bước chân lúc đi.

Trở lại chỗ cũ, để Chu trưởng lão Kim Thiềm Phái đi lên trước, trở về bản giới, đồng thời ghi lại canh giờ.

Ba người còn lại tiếp tục hành trình vừa rồi, đi đúng quãng đường rồi quay về, lần này lại để cho Trịnh trưởng lão Kim Thiềm Phái trở về bản giới.

Tiếp đó đi lần thứ ba, rồi để cho tu sĩ bắc địa xuống cùng Đông thúc trở về.

Sau đó đi lần thứ tư, lúc này trực tiếp để Đông thúc trở về.

Cuối cùng đi hết lần thứ năm, đã ở trong Địa Viêm Hỏa Sơn giới này được một canh giờ, kẹp lại mốc thời gian một canh giờ, Lưu Tiểu Lâu cùng Phục Hậu cùng trở về bản giới.

Sau khi bọn họ đi lên biết được, bản giới đã qua sáu canh giờ rưỡi một chút.

Nói cách khác, chênh lệch giờ giữa bản giới cùng Địa Viêm Hỏa Sơn giới là sáu điểm năm so một, chính xác hơn là sáu điểm năm năm so một.

Canh giờ của dị giới nếu dài hơn bản giới, bình thường cho thấy dị giới có thể dung nạp biến động linh lực là phi thường cao, tu sĩ bản giới sau khi đi vào, dẫn phát thiên địa phản phệ sẽ phi thường nhỏ, cũng rất khó dẫn phát dị giới đóng lại.

Đương nhiên, tình huống bản thân Địa Viêm Hỏa Sơn giới tự động lấp đầy lỗ hổng, đóng lại khe hở là chuyện khác.

Tiếp theo chính là đo lường tính ổn định của khe hở vực sâu, ghi lại canh giờ Trịnh trưởng lão, Chu trưởng lão Kim Thiềm Phái, Đông thúc bọn họ đi lên, so sánh với mỗi lần vừa đi vừa về dưới vực sâu của Lưu Tiểu Lâu, chênh lệch rất nhỏ, nói cách khác, một tu sĩ Kim Đan ra vào Địa Viêm Hỏa Sơn giới tạo thành linh lực ba động, ảnh hưởng đối với canh giờ cực kỳ có hạn, cho nên khe hở vực sâu so ra mà nói là phi thường ổn định.

Điều này cho thấy, tiến vào Địa Viêm Hỏa Sơn giới là tương đối an toàn.

Đây là tình huống rất hiếm thấy.

Tuy nói trước đó đã có dự đoán này, nhưng sau khi được xác nhận, tất cả mọi người thực sự nhẹ nhàng thở ra, sau đó vui mừng khôn xiết, kích động.

Sau khi đám người chung quanh khe hở vực sâu xôn xao một lúc, lại yên tĩnh lại, ánh mắt mỗi người đều nhìn về phía mấy vị chưởng môn cùng đại trưởng lão dẫn đầu mỗi phe.

Minh đại trưởng lão, Đông Phương chưởng môn, Thái Khưu Công Đan Hà Phái, Triệu Vĩnh Xuân Kim Đình Phái, Lục trưởng lão Nam Tông La Phù liếc nhau, riêng phần mình gật đầu ra hiệu, thế là Hầu trưởng lão truyền âm cho Lưu Tiểu Lâu: "Bắt đầu đi. Vẫn chiếu theo biện pháp vừa rồi phái mấy người xuống dưới, vẫn tiếp tục đo lường dựa theo biện pháp cũ, mỗi lần một người, liền đo lường một lần, để phòng bất trắc. Nhưng ngươi phải chịu trách nhiệm kiểm nghiệm người, cần phải có người thay thế ngươi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!