Chương 892: Băng Phách Huyền Minh Chỉ

Cửu Nương lười nhác phân trần với Lữ Truyền Tiết, nghe Lưu Tiểu Lâu nói người này là "Tiểu bạch kiểm", bất kể có phải là tiểu bạch kiểm hay không, tóm lại khẳng định không phải người tốt, trước một chỉ điểm qua.

Một đạo hàn khí bắn ra từ đầu ngón tay nàng, giữa không trung đông lạnh ra một đạo băng kiếm, băng kiếm dài hơn mười trượng, mũi kiếm trực chỉ yết hầu Lữ Truyền Tiết.

"Sư đệ!" Tưởng sư tỷ nhắc nhở một tiếng, Lữ Truyền Tiết tựa hồ mới hồi phục tinh thần, né tránh sang bên cạnh.

Đạo băng kiếm kia liền thần kỳ dừng lại trong không trung, nhưng mũi kiếm lại đang chuyển động, từ đầu đến cuối chỉ hướng Lữ Truyền Tiết.

Tiếp đó, Cửu Nương điểm ra chỉ thứ hai, Lữ Truyền Tiết lại tránh đi, nhưng đạo băng kiếm thứ hai hình thành, mũi kiếm cũng chỉ về phía Lữ Truyền Tiết.

Lữ Truyền Tiết dường như lúc này mới hoàn toàn tỉnh táo, chỉ lên bầu trời đêm, triệu hoán tinh quang rơi xuống, trong tinh quang kia có vô số Phi Bức, lao thẳng tới đỉnh đầu Cửu Nương.

Từng con Phi Bức đột nhiên bay tán loạn trên đầu Cửu Nương, hóa thành từng mảnh bông tuyết như lông ngỗng.

Mắt thấy không có hiệu quả, từng con Phi Bức lại tụ lại cùng nhau, mỗi mười con ngưng thực thành một con Phi Thử kim quang lóng lánh, thanh thế càng lớn hơn, uy lực cũng càng mạnh. Nhưng giống như Phi Bức vừa rồi, vẫn bị hóa thành từng mảnh bông tuyết, không có chút tổn thương nào đối với Cửu Nương.

Lữ Truyền Tiết trong lúc nhất thời cũng không biết Cửu Nương dùng chính là pháp bảo hộ thân gì, thấy không cách nào phá được, liền chuyển sang tấn công từng đạo băng kiếm kia. Lúc này đã có sáu đạo băng kiếm thành hình, trôi nổi trong không trung, mũi kiếm chỉ về phía mình. Khi một đạo, hai đạo vẫn không có gì đáng kể, băng kiếm càng nhiều, thì càng khiến người ta tê cả da đầu.

Nhưng quỷ dị chính là, Phi Bức cũng tốt, Phi Thử cũng được, rơi vào những băng kiếm kia, tất cả đều xuyên kiếm mà qua, tựa hồ không có vật gì, nhưng cảm giác uy hiếp từ mũi kiếm truyền đến thần thức lại thật sự có thể cảm nhận được.

Lữ Truyền Tiết lập tức đổ mồ hôi!

Mộng tưởng sớm nhất của Cửu Nương là trở thành kiếm tu, năm đó còn ở trong linh điền Nga Dương Sơn từng dùng kiếm chém Lưu Tiểu Lâu, sau khi Trúc Cơ mới dần tìm được bản thân, minh bạch kiếm tu cũng không thích hợp với mình, thậm chí đạo pháp Thần Vụ Sơn đều không có gì thú vị, cuối cùng vẫn tuân theo ý sinh phụ, tu hành Băng Phách Huyền Minh Chỉ.

Băng Phách Huyền Minh Chỉ xuất phát từ truyền thừa của một vị lão tiền bối đã chết của Thủy Vũ Phong, sớm đã phủ bụi mấy trăm năm, được Tô Huyền Nguyệt một lần tình cờ lục thấy, phát giác rất phù hợp Cửu Nương tu luyện, thế là thành bản kinh công pháp của Cửu Nương.

Sự thật chứng minh, ánh mắt Tô Huyền Nguyệt rất chuẩn, Băng Phách Huyền Minh Chỉ quả nhiên thích hợp Cửu Nương, học vừa nhanh, uy lực cũng lớn, chỉ hơn mười năm ngắn ngủi, liền từ Trúc Cơ tu đến Kim Đan!

Băng Phách Huyền Minh Chỉ chú trọng ở hai chữ Huyền Minh, băng kiếm ngưng tụ thành tựa như Huyền Minh đến từ địa ngục, không có dấu vết mà tìm kiếm, cho nên tinh huy của Lữ Truyền Tiết không cách nào chạm đến, đây chính là chỗ lợi hại của nó.

Đồng thời bởi vì thuộc tính công pháp, tu hành Băng Phách Huyền Minh Chỉ cùng ôn dưỡng báo tuyết lại tương hỗ lẫn nhau, nhất là tu hành trong băng thiên tuyết địa của Thủy Vũ Phong, tiến bộ cực lớn.

Từ trong đấu pháp hôm nay liền có thể nhìn ra, báo tuyết cùng Diệp sư muội đấu với nhau thời gian một chén trà, vậy mà chưa rơi vào thế hạ phong. Bản thân Cửu Nương thì thẳng đến "Tiểu bạch kiểm" Lữ Truyền Tiết, không bao lâu đã hoàn toàn áp chế Lữ Truyền Tiết, khiến hắn công không hiệu quả, thủ lại vô lực.

Đây chính là ưu thế của tu sĩ Thủy Vũ Phong, phàm là có hồn thú, theo tu vi tăng lên, trên đấu pháp liền càng ngày càng lợi hại, người thú tương trợ, lấy một địch hai có thể trở thành chuyện thường.

Bất quá công phu nửa chén trà nhỏ, Lữ Truyền Tiết liền phát hiện chung quanh chồng chất mấy chục đạo băng kiếm, mũi kiếm toàn bộ chỉ về phía hắn, mấy chục đạo hàn ý xâm nhập tâm hồn, khiến người kinh hãi không thôi, thực sự nhịn không được, kêu lên: "Sư tỷ..."

Tưởng sư tỷ luôn chú ý bên Lữ Truyền Tiết, nàng sở dĩ không hành động thiếu suy nghĩ, là bởi vì Lưu Tiểu Lâu đang nhìn chằm chằm nàng. Nhưng lúc này cũng không lo được nữa, bởi vì mấy chục cỗ hàn ý âm u kia ngay cả nàng đều cảm nhận được, nghe được sư đệ cầu viện, lập tức dẫn tinh hoa qua, bóng người nhảy múa, thủy tụ kích xạ.

Lưu Tiểu Lâu đương nhiên sẽ không để cho Tưởng sư tỷ như ý, thừa dịp thời khắc Tưởng sư tỷ dưới chân xê dịch, xoay chuyển phương vị trận pháp, đưa nàng phân biệt ngăn cách với Lữ Truyền Tiết cùng Diệp sư muội, đồng thời triệu hoán tam quái trúc yêu lao về phía Tưởng sư tỷ.

Tu vi của Tưởng sư tỷ cao hơn cả Lữ Truyền Tiết, Diệp sư muội, thủ đoạn cũng càng thêm khó chơi, nếu xếp hạng ba người Vương Ốc, chính là đứng đầu, tiếp theo là Lữ Truyền Tiết, sau đó là Diệp sư muội.

Cho nên Lưu Tiểu Lâu cũng không vội cầu thành, vững vàng vây khốn Tưởng sư tỷ, lấy trận pháp phân cách nàng ra, chỉ chờ chiến quả bên Cửu Nương.

Hắn cũng nhìn ra, báo tuyết của Cửu Nương phi thường cao minh, không nói nhất định có thể đấu thắng thỏ mặt trăng của Diệp sư muội, chí ít cũng có thể ngăn chặn Diệp sư muội rất lâu, chính Cửu Nương thì thắng dễ Lữ Truyền Tiết, chỉ cần tranh thủ thời gian cho nàng, liền có thể dần dần đánh tan!

Bởi vậy, hắn cùng tam quái trúc yêu kết thành trận thế, từ tam quái trúc yêu đứng phía trước, chém giết với Tưởng sư tỷ, hắn thì ngồi phía sau cung cấp bảo hộ, khi khô lâu gặp nạn bảo hộ khô lâu, khi nhện chống đỡ hết nổi thì tương trợ từ bên cạnh, khi trúc yêu sắp thua thì cản đao thay trúc yêu, vững vàng phát huy đặc tính của Kim Ti Tử Nam Quan, bảo hộ mọi người tất cả đều an toàn.

Đương nhiên, ắt không thể thiếu phản kích của Thủy Hỏa Bàn Long Côn, Hoàng Long Kiếm cũng thỉnh thoảng bay ra ngoài khiến người buồn nôn, tóm lại không cầu công lao chỉ cầu không bại.

Lại đấu một lúc, bên người khô lâu trắng đã ngã xuống một đám khô lâu, khi nó lại triệu hoán ra mấy chục cỗ từ trong thiên địa hoang nguyên, lập tức cảm ứng được một bên khác của trận pháp có kết quả: Cửu Nương ngưng ra Huyền Minh Kiếm đã hơn trăm đạo, nàng dựng song chỉ điểm ra, rốt cục phát động, trăm đạo Huyền Minh Hàn Băng Kiếm chia ba nhóm, liên tiếp bắn về phía Lữ Truyền Tiết.

Lữ Truyền Tiết tránh thoát nhóm đầu tiên, nhóm thứ hai, rốt cuộc không tránh nổi sáu mươi bốn kiếm của nhóm thứ ba, pháp bảo hộ thân mạnh nhất —— đôi cánh dơi kia cũng bị đâm thủng mấy chục lỗ!

Lữ Truyền Tiết bị thương mà chạy, thoát ra ngoài trận!

Hắn vừa đi, Tưởng sư tỷ cũng lập tức bứt ra, ngay sau đó là Diệp sư muội đánh đến bất phân thắng bại với hồn báo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!